TRANG CHỦ
Chính trị
Xă hội
Kinh tế
Văn hoá
Giải trí
Thăng Long - Hà Nội
Giáo dục
Thể thao
Đời sống
Công nghệ
Thế giới
Pháp luật
Du lịch
Tắt Telex Vni
T́m với Google
Đăng kí nhận tin



 

Người phụ nữ tay không trở thành triệu phú đôla
09/04/2008 07:11

 

Bà Dương Thị Bạch Diệp

Khi đi t́m hiểu tư liệu viết phóng sự này, tôi đă gặp bà Dương Thị Bạch Diệp - Giám đốc Công ty TNHH Địa ốc Diệp Bạch Dương (thường gọi là bà Bạch Diệp). Người phụ nữ nổi tiếng vừa sở hữu chiếc xe Rolls-Royce siêu sang nhất Việt Nam, trị giá tới hơn 23 tỷ đồng. Song qua câu chuyện kể,  rất nhiều lần bà Bạch Diệp phải lấy khăn lau nước mắt.
 

Bà nói, để có được cuộc sống như hôm nay, đă nhiều lúc bà phải "ăn chay, niệm Phật"… phải "nhịn đói nhịn khát" và, đă có thời gian phải đương đầu với cả chốn lao tù, rồi "mũi tên, ḥn đạn" nữa. Biết bao sóng gió cuộc đời truân chuyên với người phụ nữ này… Bà đă phải làm đủ thứ nghề để kiếm sống.

Song tất cả gian nan khổ ải ấy, người con gái đất vơ B́nh Định cứ lừng lững đứng lên, bà như cây bạch dương xanh thắm giữa gió ngàn. Trước thương trường của tháng ngày đổi mới, bà càng khẳng định được vị thế của ḿnh, từ hai bàn tay trắng trở thành người phụ nữ thành danh, nổi tiếng, làm chủ nhiều bất động sản có giá trị lớn tại TP Hồ Chí Minh.

Tuổi thơ và những kỷ niệm khó quên ở miền Bắc

Câu chuyện đầu tiên bà Bạch Diệp kể cho tôi nghe là những năm tháng tuổi thơ trên quê hương miền Bắc. Bà Diệp sinh năm 1948 tại thành phố Quy Nhơn, tỉnh B́nh Định. Năm 1954 - khi ấy ông Dương Thâu (SN 1926, ba sinh ra bà Diệp) là Thị đội trưởng TP Quy Nhơn. Bà Diệp là một trong số con em cán bộ miền Nam được chọn cho ra miền Bắc học tập. Vào những năm 1964 - 1965, giặc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, năm 1964 Trường học sinh miền Nam số 13 tạm thời giải tán, bà chuyển về ở nơi gia đ́nh, học cấp 3 ở Trường Thái Phiên, Hải Pḥng.

Cũng như bao học sinh khác, bà thấu hiểu cuộc chiến tàn khốc do đế quốc Mỹ gây ra ở cả hai miền Nam - Bắc. Những tiếng kẻng báo động, tiếng bom đạn và máy bay Mỹ gầm rú… và cảnh sơ tán, trú hầm… đến bây giờ nhắc lại, bà Diệp vẫn như c̣n cảm thấy rất gần. Sơ tán về Trường cấp 3 Kim Thành, Hải Dương (lúc ấy bà Diệp đang học lớp 10 hệ 10/10) dù c̣n nhỏ tuổi, là học sinh ở miền Nam ra, song cô gái Bạch Diệp đă nếm đủ vị đắng, ngọt của cuộc đời.

Bà Bạch Diệp nhớ lại: "Những năm tháng chiến tranh, miền Bắc là hậu phương cho tiền tuyến và khó khăn thiếu thốn đủ bề nhưng Đảng và Bác Hồ cũng như đồng bào miền Bắc luôn dành cho học sinh miền Nam những điều kiện tốt nhất cả trong cuộc sống cũng như trong học tập… Nhiều câu chuyện "nhường cơm sẻ áo đến bây giờ mỗi khi nhớ lại không sao cầm nổi nước mắt"… Trong rất nhiều câu chuyện bà Bạch Diệp kể về tháng ngày sống ở miền Bắc, bà c̣n nhớ như in chuyện khi đă có chồng, sinh con, có lúc phải đi mót khoai về ăn.

Bà Bạch Diệp xúc động nói: "Vào năm 1972, khi ấy đói khủng khiếp. Tôi sinh cháu Nguyễn Thị Châu Hà, nhiều khi nhà nghèo quá, không có gạo, phải ăn củ sắn, khoai lang thay cơm. Nhiều bà mẹ miền Bắc thấy tôi là con gái miền Nam, ai cũng thương. Các bà, các mẹ thường đến an ủi, cảm thông, song tất cả ai cũng nghèo nên về vật chất chẳng giúp đỡ nhau được ǵ. Nhưng chính cái t́nh, cái nghĩa cao cả ấy, đă giúp mẹ con tôi vượt qua nhiều thử thách, khó khăn…".

Chuyến đi B và những ngày đầu vượt lên số phận

Đến bây giờ, có rất nhiều thông tin đồn thổi về người phụ nữ nổi danh này với những thật hư khác nhau, nhưng tất cả đều không đúng sự thật. Điều đầu tiên phải khẳng định ngay là bà Bạch Diệp được học hành tử tế. Thời bao cấp bà đă có nhiều năm tiếp cận nghề buôn bán kinh doanh, mà kinh doanh trong nhà nước hẳn hoi chứ không phải mua gian, bán lậu.

Năm 1971, khi đă tốt nghiệp Trường Đại học Ngoại thương Hà Nội, vừa ra trường bà Bạch Diệp được điều về nhận công tác tại Chi nhánh Thủ công Mỹ nghệ Hải Pḥng. Qua thời gian thử việc, trải nghiệm thực tế, lănh đạo chi nhánh thấy tính bà kiên định và trung thực nên phân công cho bà làm cán bộ lao động tiền lương. Bà Bạch Diệp tâm sự, những năm chiến tranh là sinh viên Trường Đại học Ngoại thương, bà chưa dám nghĩ nhiều đến chuyện bán buôn sau này.

Nhưng khi về làm việc ở Chi nhánh Thủ công mỹ nghệ, làm cán bộ lao động tiền lương nhưng bà rất mê hàng hoá trang trí nội thất, nhất là vôi ve ngành xây dựng. Đă nhiều lần bà theo ba đi ra cảng giao hàng (ba bà Diệp là cán bộ mậu dịch đối ngoại Hải Pḥng, thuộc Bộ Ngoại thương), gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều khách hàng bà biết chữ tín trong thương trường là vô cùng quan trọng.

Trong khi đă có chồng, hai con và đă yên bề gia thất nơi đất Cảng, đùng một cái cuối tháng 1 năm 1975 bà Bạch Diệp hay tin chuẩn bị lo sắp xếp gia đ́nh để đi B (vào Nam). Bà vừa nói đến đây, tôi thắc mắc ngay: V́ sao bà đang làm trong ngành Ngoại thương, đă có chồng con, hơn nữa là phụ nữ, biết đánh đấm ǵ mà lại đi B?

Hiểu ư tôi, bà Diệp cười vui: "Nói là đi B cho oai vậy thôi chứ thực ra là đi theo tàu biển chở vũ khí, súng đạn và một số nhu yếu phẩm chuẩn bị cho chiến trường miền Nam… Đoàn của chúng tôi đi chủ yếu là bộ khung để vô tiếp quản vùng giải phóng B2…". Qua câu chuyện tôi biết, dù tuổi thơ của bà phần lớn là sống ở nhiều nơi trên miền Bắc, song trong sâu thẳm từ đáy ḷng bà vẫn ngày đêm đau đáu nhớ về khúc ruột miền Trung. Chính v́ thế mà sau khi được tổ chức thông báo, bà sẵn sàng xuống tàu vào Nam. C

huyến tàu TV1 của Công ty Vận tải biển Việt Nam xuất phát từ Cảng Hải Pḥng vào tối ngày 27/3/1975. Buổi chia tay với thành phố Cảng không chỉ có chồng, con và người thân. Trước lúc xuống tàu, bà đă không cầm nổi nước mắt khi những kỷ niệm vùng đất Cảng thân yêu đă bao năm gắn bó, chở che bom đạn cho gia đ́nh bà. Bà thú thực rằng phải can đảm lắm mới dứt ra mà đi được bởi cái t́nh nghĩa bao dung, rộng lớn ấy.

Sau ba ngày đêm lênh đênh trên sông, biển, khi tàu đă vào đến hải phận miền Trung bà mới biết được chiến trường miền Nam đang thắng lớn. Miền Nam sắp giải phóng. Mỗi lần nghe bản tin của Đài Phát thanh tiếng nói Việt Nam, anh chị em trên tàu ai nấy đều cảm kích, phấn chấn, mong từng phút, từng giờ được đặt chân lên đất Mẹ.

Tối 29/3/1975, khi tàu vào đến địa phận Đà Nẵng cũng là lúc tất cả mọi người trên tàu hay tin Đà Nẵng đă giải phóng. Mọi người ḥ reo chờ đợi từng phút khi tàu cặp Cảng Sơn Trà (Đà Nẵng). Sau hơn 20 năm xa cách, đặt chân đến mảnh đất miền Trung… bà thầm cảm ơn biết bao người đă anh dũng hy sinh, hoặc phải bỏ lại một phần xương máu ở chiến trường để có được giờ phút nghẹn ngào v́ vui sướng khi quê hương đă độc lập, tự do. Nhưng cũng chính những năm tháng sau chiến tranh ấy, không biết bao đắng cay và có cả tai ương đă giáng xuống đầu bà.

Những tai họa khủng khiếp đến không ngờ...

Càng đi sâu t́m hiểu về cuộc đời nữ doanh nhân Dương Thị Bạch Diệp, tôi càng thêm những bất ngờ về cuộc đời truân chuyên của bà. Cho dù bây giờ bà đă thành danh trở thành "triệu phú đô la" nhưng cái quá khứ ngập tràn chông gai ấy có mấy ai biết được tại An Giang bà đă từng bị bọn tham nhũng, trộm cắp thuê tên sát nhân nă cả băng đạn AK vào ḿnh. Câu chuyện có thật "một trăm phần trăm này" thoạt nghe ai cũng phải ớn lạnh, nổi da gà. Sau khi từ Tổng kho Trung Trung Bộ (có trụ sở tại B́nh Định) bà Bạch Diệp về quê chồng, công tác tại Công ty Vận tải thủy An Giang. Khi ấy đất nước mới giải phóng, kinh tế c̣n nhiều khó khăn, đặc biệt là mặt hàng xăng dầu. Công ty Vận tải thủy An Giang có mấy cặp xà lan chở xăng dầu.

Cũng v́ hám lợi mà không ít kẻ đă bán rẻ danh dự, câu kết với số cán bộ, công nhân viên biến chất ḅn rút của công, trộm cắp xăng dầu của Nhà nước. Là một cán bộ có uy tín của Công ty, bà Bạch Diệp đă được rất nhiều quần chúng tốt phản ánh nạn ăn cắp xăng dầu trên xà lan.

Đầu tháng 6/1978 bà hay tin 2 chiếc xà lan chở xăng, dầu của Công ty bị ch́m. Lúc đầu mọi người ai cũng nghĩ là do sự cố kỹ thuật nên xà lan bị thủng vỡ, đây là sự cố ngoài ư muốn.

Bà Bạch Diệp nhớ lại: "Lúc đầu tôi cũng tin đây là sự cố. Nhưng xâu chuỗi lại những sai phạm trước đó, tôi thấy có điều ǵ không ổn. Chính v́ vậy nên tôi đă cất công đi xác minh, gặp một số quần chúng cùng đi trên xà lan, t́m rơ nguyên nhân sự việc. Cuối cùng kết quả đúng như tôi dự đoán, đây không phải là sự cố kỹ thuật, hay tai nạn bất ngờ mà chính một số thủy thủ trên tàu câu kết với bộ phận giám sát hàng hóa đă hút hết xăng đem bán, sau đó chúng đục xà lan cho dầu nhớt dơ chảy ra… ḥng hủy tang chứng…".

Khi sự việc bị bại lộ, một số đối tượng sợ bà Bạch Diệp tố cáo nên đă thuê người giết hại bà. Vào 2 giờ chiều ngày 9/6/1978, bà Bạch Diệp vừa bước vào pḥng làm việc th́ gặp Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ Công ty xách khẩu súng AK chạy vào, như một tên cướp táo tợn, không nói không rằng hắn lạnh lùng giương súng siết c̣... hàng loạt tiếng nổ chát chúa vang lên khiến bà Diệp choáng váng đổ vật ra nền nhà.

Sau giây phút hoàn hồn, bà Diệp nhổm dậy. Phát hiện thấy bà Diệp c̣n sống, tên Hùng lại lao tới siết c̣. May mắn làm sao viên đạn cuối cùng (sau này khám nghiệm được biết đó là viên đạn AK thứ 20) bị hóc ngay ổ khóa ṇng nên bà Diệp thoát chết. Những kẻ đứng sau vụ án này thuê tên Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ nă súng giết bà Diệp, song kẻ sát nhân đă run sợ trước việc làm phi nghĩa nên hắn đă không "hạ" được mục tiêu như dự định đê hèn. Những viên đạn quái ác ấy đều sượt tóc bà Diệp, bắn trúng 4 công nhân đang ngồi chờ lănh lương, cách chỗ bà Diệp ngồi chừng 40 m, tất cả đều bị găy xương đùi.

Sau lần hoảng sợ và thoát chết ấy, bà Diệp và gia đ́nh phải đến xin lánh nạn tại Ủy ban Kiểm tra tỉnh An Giang. Câu chuyện động trời này đă gây xôn xao tỉnh An Giang và các vùng lân cận. Trong dịp về kiểm tra công tác tại An Giang, hay tin đích thân đồng chí Đỗ Mười (khi ấy đồng chí Đỗ Mười là Phó Thủ tướng Chính phủ) đă đến thăm gia đ́nh bà Bạch Diệp, bà Bạch Diệp khẳng định: "Tôi c̣n nhớ như in lời đồng chí Đỗ Mười nói với ông Tư Việt Thắng (Bí thư Tỉnh ủy An Giang): "Các anh phải giải quyết ngay việc này, chứ không thể để cộng sản tị nạn cộng sản như thế này được…’’.

Để giải quyết khó khăn cho gia đ́nh bà Diệp, Ủy ban Kiểm tra Đảng cũng như một số ban ngành của An Giang đă tạo mọi điều kiện giúp đỡ gia đ́nh bà Bạch Diệp, ba tháng sau khi gặp nạn, vợ chồng bà Bạch Diệp chuyển công tác tại Công ty Bao b́ xuất khẩu của Bộ Ngoại thương, đóng tại TP Hồ Chí Minh.

(C̣n nữa)

Theo Xuân Xe (CAND)

In bài viết Gửi phản hồi

CÁC TIN, BÀI KHÁC:

<Trở về đầu trang>

TIÊU ĐIỂM
Tấm ḷng của một bác sĩ Việt kiều với quê hương
T́nh yêu "lạ" giữa đời thường
Những cuộc đời bị đánh cắp
Chuyện ghi ở Ś Lở Lầu
Nghề đúc đồng ở đất cố đô
Thủy điện Sơn La - Niềm tự hào của những người thợ
Nghề sơn vôi ở Phương Liệt
Nơi “băo trắng” đi qua
Hé lộ đường dây buôn hổ
Pháp thuật nấu cao hổ
THƯ VIỆN ẢNH
Click vao anh de phong to

ĐTVN có mặt tại quảng trường Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để làm lễ báo công dâng Bác sau chiến thắng lịch sử tại cúp AFF.