TRANG CHỦ
Chính trị
Xă hội
Kinh tế
Văn hoá
Giải trí
Thăng Long - Hà Nội
Giáo dục
Thể thao
Đời sống
Công nghệ
Thế giới
Pháp luật
Du lịch
Tắt Telex Vni
T́m với Google
Đăng kí nhận tin



 

Khám phá "kỹ nghệ cai" ăn xin HN:
Kỳ 3: Ăn mày - “món hàng”… siêu lợi nhuận
26/04/2008 13:36

"Món hàng" đuợc đem ra thử là "đứa trẻ ở quê có thân phận tội nghiệp": Mẹ chết sớm, bố nghiện ruợu, thường xuyên đánh đập, hiện đứa trẻ đă bỏ học và sống ở vùng quê nghèo của tỉnh Thanh. Đă hơn một lần, chúng tôi t́m cách đưa đứa trẻ này vào đường dây ăn xin của "cai" Hương, nhưng vô vọng. Rất may "cai" Hằng lại đồng ư... 

-Kỳ 1: Thâm nhập "xóm cái bang" Hà thành
- Kỳ 2: “Quái chước” của "cái bang" 

 

Giấy tờ giao dịch nhận chăn dắt "đứa bé" bất hạnh mà "cai" Hằng làm

 Hợp đồng bán "cái bang"!
 
 Thường th́ những đứa trẻ, người già duới quyền "cai" và nằm trong đường dây chăn dắt để hành nghề ăn xin đều "phải có thân phận thật đặc biệt": Gia đ́nh khốn khó, nghèo túng, bố hoặc mẹ mất sớm, không nơi nuơng tựa…
 
 Những đứa trẻ này đều được c̣ để ư và dẫn "cai" nhanh chóng đến móc nối với người thân, họ hàng. Chúng (cai, dẫn dắt) thường t́m cách liên hệ trực tiếp với bố mẹ hoặc con cái lúc này đă lâm vào cảnh khốn cùng phải “bán con”, “bán mẹ” để kiếm tiền mưu sinh.
 
 Cụ Nguyễn Thị T́nh, đă 88 tuổi, là “món hàng” đặc lợi của “cai” Huơng. Thị chỉ chuyên chăn dắt độc lập, thường không liên quan ǵ với các “cái bang nhí” hoặc các "cặp đôi già trẻ" khác trong nhóm.
 
 Cụ T́nh mỗi ngày đi xin được hơn 300 ngh́n, vào các ngày rằm, mùng 1 th́ số tiền sẽ tăng gấp đôi hoặc gấp rưỡi, v́ những ngày đó Hương thường chuyển địa bàn hoạt động của cụ ra các chùa lớn ở Hà Nội như: Chùa Hà, chùa Bộc, Quán Sứ…
 
 Nhóm "cai" của Hằng, (cô ruột của Hương), có 7 đến 10 đứa trẻ. Một số “cái bang nhí” bị đào thải khi "quá tuổi lao động". Tuổi đời của “cái bang nhí” thường rất ngắn, chỉ từ 6-13, trên tuổi đó như lời Hằng nói th́: “Lớn quá, làm ăn cũng khó…”.
 
 Sau hơn 1 tuần vào vai xe ôm, nằm ngủ ở “pḥng 5 ngh́n”, Hương và Hằng đă quen tên biết mặt chúng tôi. Nhóm PV t́m cách đưa người nhờ Huơng và Hằng “chăm sóc, dạy cách làm ăn”. Hoàn cảnh đứa trẻ mồi đưa ra thật tội nghiệp: Mẹ mất sớm, bố nghiện rượu và thường xuyên đánh đập hành hạ. Họ hàng thờ ơ, bỏ bê không quan tâm. Hiện tại đứa trẻ bị một vết thương găy tay và vai là hậu quả của một cơn say từ bố…
 
 Hương tỏ ra cảnh giác ngay từ lần đầu, dù đă quen mặt và tiếp xúc vài lần. Hương hỏi: “Chú là ai? Sao lại biết tôi?”. Và Hương chối ngay: “Tôi không dẫn ai đi cả… Bà cụ T́nh là họ hàng. Tôi chỉ là người đưa cơm nước, chăm sóc cụ...”.
 
 Nhưng hằng ngày, ngay trong “pḥng trọ 5 ngh́n”, Hương vẫn gom những đồng bạc lẻ dày cộm đưa vào túi riêng của ḿnh và để bà cụ nằm quay quắt ở góc nhà, mặc cho cụ không thể tự lo nổi vệ sinh cá nhân. Và Hương xuất hiện đều đặn vào lúc 6h sáng để đưa cụ T́nh đi "làm ăn" rồi lại đón về chính xác và chi ly thời gian như một cỗ máy.
 

 

Những giấy tờ mà PV phải vất vả lắm mới có được từ tay các cai ăn mày

 Hương vẫn nhất quyết không nhận "đứa trẻ" chúng tôi định nhờ vả, v́ lư do phải dạy dỗ lại từ đầu, mà khó thành cặp được với cụ T́nh. Nhưng không để lọt mối làm ăn này, Hương giới thiệu sang cô ruột là Trần Thị Hằng, nhờ "dạy dỗ" cho quen trước đă.
 
 Trần Thị Hằng vẫn lặp lại những câu hỏi cảnh giác của Hương, nhưng hỏi thêm cặn kẽ hoàn cảnh đứa trẻ. Ban đầu, Hằng chỉ nhận trả cho nguời nhà 300 ngh́n/tháng và tuỳ các tháng sau làm lời lăi cụ thể sẽ “tăng lương” thêm. Chúng tôi chê “lương thấp”, đ̣i giao đứa bé cho người khác, Hằng lộ rơ vẻ tiếc nuối: “Chú cứ giao cho chị, gặp được chị là tốt rồi. Có ǵ sau này thành "người nhà" cả, thoả thuận sau. Ban đầu cứ 500 ngh́n/1 tháng đă. Nhưng đặc biệt là đừng để cho ai biết, kể cả hàng xóm cũng vậy…”.
 
 Sau một thời gian thương lượng và viết giấy tay thoả thuận cam kết, Hằng bảo: "Cứ giao cho chị, để chị gọi điện làm cái lễ trước ở chùa Quảng Lợi và nhờ các thầy “xin số” để làm ăn...".
 
 Chuyển địa bàn v́ bị truy quét
 
 Huyện Quảng Xương, vùng quê nghèo khó xứ Thanh vừa trải qua đợt rét truớc sau Tết. Vào ngày giáp hạt, cả huyện xác xơ. Một số xă của huyện như Quảng Khê, Quảng Nham, Quảng Lĩnh... vừa nhận cứu trợ 5 tấn gạo cho những gia đ́nh khó khăn, hết gạo trong ngày.

                                       
                                                      Ngôi nhà trị giá 200 triệu của vợ chồng Hằng
 
 Nhưng tuyến đường quốc lộ 1A chạy dọc huyện, vẫn có những ngôi nhà hai, ba tầng mọc lên bề thế. Vào thôn 8, xă Quảng Thái hỏi nhà "cai" Hằng (Trần Thị Hằng) nguời dân dễ dàng chỉ cho phóng viên đến ngôi nhà mới vừa xây năm ngoái.
 
 Vợ chồng Hằng mới xây ngôi nhà 2 tầng đầy đủ tiện nghi năm ngoái hơn 200 triệu. Ngày trước, 2 vợ chồng Hằng đi biệt trong Nam và sau hơn 1 năm làm nhà xong, sau Tết Hằng chuyển hướng ra Hà Nội làm ăn.
 
 Chồng Hằng là Trần Văn Hiến, khi có khách lạ tới hỏi thăm liền gọi điện ngay cho Hằng và tỏ vẻ e dè, cảnh giác ngay từ đầu.
 
 PV tiếp xúc với Hiến trong vai chú của đứa trẻ đáng thương tội nghiệp, bị bố đánh găy tay đang nằm ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hoá, nhờ Hằng cho ứng trước 1 triệu để lo viện phí. Khi gọi điện trực tiếp với Hằng tại ngôi nhà mới xây của thị, Hằng bảo: “Cái này không có trong hợp đồng, chú cứ chữa bệnh xong xuôi, cho đứa bé khoẻ trở lại, kể cả có tật chị cũng nhận…”.
 
 Rời nhà Hằng, chúng tôi đến nhà Hương ở Quảng Lộc. Ngôi nhà hai tầng của Hương nằm sát chợ Đ́nh, xă Quảng Lộc cũng đang được xây cất. Hàng xóm trong thôn không biết Hương là ai, chỉ biết Hương có về nhà chồng ăn Tết rồi ra Hà Nội.

                              
                      . ..trong khi nhà cụ T́nh mới chỉ xây nổi cái móng hơn năm trời,
                không có tiền làm tiếp và con trai cụ là Ngô Văn Thượng phải "giao mẹ"
                       cho Hương với giá 500 ngh́n/tháng và chỉ bằng giao dịch miệng.

 
 Qua Công an xă Quảng Lộc th́ đuợc biết Hương chỉ là “vợ hờ” của… Thảo. Thảo và vợ cũ lưu lạc trong Nam từ năm 2000 và mới về quê từ trước Tết độ vài tháng để xây nhà, định mở quán cà phê, thời gian đó Thảo dắt theo Hương về.
 
 Nhiều người dân trong xă biết rất rơ về các trường hợp của Hương và Hằng. Họ nói nhỏ to với PV: “Khi có nhu cầu nhờ th́ t́m đến đây (nhà Hằng) là đúng cửa rồi đấy!”.
 
 Một số người dân sống gần nơi Hằng và Hương ở cũng cung cấp cho PV biết, khoảng thời gian 2 "cai" này im hơi lặng tiếng chuyển về quê sống sau Tết ra Hà Nội làm ăn trùng với đợt truy quét ráo riết “cái bang” Sài G̣n của Công an TP. Hồ Chí Ḿnh và hàng loạt các "trùm cai" khét tiếng của huyện Quảng Xương đă sa lưới.
 
 Có thể đường dây chăn dắt ăn xin trong Sài G̣n đă bị đánh động và truy quét. Nên đồng loạt từ Tết Nguyên đán tới nay đă xuất hiện các “trùm cai” như Hằng và Hương đă lập cơ sở ở xóm Cầu Mới.
 
 1,5 ngày bằng… một tháng!
 
 Chúng tôi tiếp tục t́m về quê cụ Nguyễn Thị T́nh (thôn 5, xă Quảng Khê). Ngôi nhà cấp bốn cũ kĩ, đă xuống cấp khá nhiều hiện tại con cụ T́nh là Ngô Văn Thượng, làm nghề thợ ḷ nung gạch đang ở. Gia đ́nh Thượng có 3 con, đuợc cấp sổ hộ nghèo của xă.
 
 Trước đây, con trai đầu của Thượng là Ngô Văn Lương, năm nay 13 tuổi cũng đă từng đi ăn xin. Gia đ́nh Thuợng hiện đang lâm vào cảnh khó khăn, phải chạy ăn từng bữa. Giải thích việc để “mẹ đi làm theo Hương”, Thượng nói: “Bà bị mất chứng minh thư nên không được hưởng chế độ người già, nên mỗi tháng không được 120 ngh́n. Bà bảo ở nhà buồn quá, không biết làm ǵ, chân lại bị tật không đi lại được. Hương đến bảo cho cụ đi làm ăn, mỗi tháng trả cho 500 ngh́n...”.
 
 Trước khi cụ T́nh ra Hà Nội, cụ đă theo Hương vào Sài G̣n. Thời gian 8 tháng làm trong Sài G̣n, Hương thoả thuận đưa cho Thượng mỗi tháng 1 triệu, nhưng Thượng mới chỉ cầm được của Hương 3 triệu. Sau Tết, khi "giao mẹ" cho Hương đưa ra Hà Nội th́ Thượng chỉ nhận được… 500 ngh́n/tháng. Và cả hai lần "giao mẹ" cho Hương, Thượng đều không làm giấy tờ thoả thuận, chỉ “giao dịch” bằng… miệng!
 
 Như chúng tôi đă nói ở trên, thực tế, mỗi ngày cụ T́nh đi xin và giao về cho Hương được hơn 300 ngh́n/ngày. Vào ngày rằm, ngày đầu tháng, ngày lễ, Tết Hương đưa cụ đến chùa, nhà thờ th́ số tiền lên gấp rưỡi hoặc gấp đôi. Với lợi nhuận như vậy th́ chỉ cần 1,5 ngày là cụ T́nh đă làm ra số tiền mà Hương thoả thuận với Ngô Văn Thượng, trong ṿng 1 tháng.

Có điều bất ngờ là khi hỏi chính quyền về các trường hợp của Hương và Hằng th́ ngay cả Chủ tịch, Công an xă Quảng Thái và Quảng Lộc đều: "Không nắm rơ được cụ thể t́nh h́nh và chờ để xem xét, rà soát lại"… Nguyên nhân đưa ra là: “Từ khi có Luật Cư trú mới năm 2007 th́ người đi làm ăn ở nơi khác không cần báo cáo tạm với chính quyền. V́ thế không thể nắm hết được…”. Trong khi đó, Thảo (chồng hờ của Hương) lâu nay nổi tiếng trong xă với những vụ đánh lộn, gây rối, tổ chức cờ bạc mỗi lần về quê ăn Tết.

C̣n chính quyền xă và Hội người cao tuổi xă Quảng Khê th́ vẫn khăng khăng khẳng định, cụ T́nh vẫn ở quê và từ trước tới nay, chưa đi xin ăn bao giờ!? Để xác minh tận gốc vấn đề, chúng tôi đă theo chân ông Chủ tịch Hội nguời cao tuổi xă Quảng Khê Nguyễn Văn Thuấn, vào tận nhà th́ ông Thuấn mới biết cụ T́nh đă theo Hương đi Hà Nội cách đây... 2 tháng!

Với những hợp đồng miệng như vậy, cụ T́nh là món hàng "siêu lợi nhuận" của "cai" Hương... Nhưng điều kinh ngạc hơn không đến từ những cụ già như cụ T́nh, mà đến từ những đứa trẻ. Đó là t́nh trạng bỏ học đi ăn xin của trẻ em ở nhiều xă trong huyện Quảng Xương mà PV t́m hiểu được khi về đây...
 
Theo Thông Chí - Cẩm Thơ - Vũ Điệp - Ngọc Thu (VNN) 

In bài viết Gửi phản hồi

CÁC TIN, BÀI KHÁC:

<Trở về đầu trang>

TIÊU ĐIỂM
Tấm ḷng của một bác sĩ Việt kiều với quê hương
T́nh yêu "lạ" giữa đời thường
Những cuộc đời bị đánh cắp
Chuyện ghi ở Ś Lở Lầu
Nghề đúc đồng ở đất cố đô
Thủy điện Sơn La - Niềm tự hào của những người thợ
Nghề sơn vôi ở Phương Liệt
Nơi “băo trắng” đi qua
Hé lộ đường dây buôn hổ
Pháp thuật nấu cao hổ
THƯ VIỆN ẢNH
Click vao anh de phong to

ĐTVN có mặt tại quảng trường Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để làm lễ báo công dâng Bác sau chiến thắng lịch sử tại cúp AFF.