TRANG CHỦ
Chính trị
Xă hội
Kinh tế
Văn hoá
Giải trí
Thăng Long - Hà Nội
Giáo dục
Thể thao
Đời sống
Công nghệ
Thế giới
Pháp luật
Du lịch
Tắt Telex Vni
T́m với Google
Đăng kí nhận tin



 

Cô bé tật nguyền "lỡ hẹn" với kỳ thi ĐH
09/07/2008 06:28

 

Lúc nào cơ thể Nguyện cũng phải mang chiếc áo giáp

Bao bạn bè cùng trang lứa bước vào mùa thi ĐH, c̣n cô bé Nguyễn Thị Nguyện (Kim Bôi - Ḥa B́nh) lại phải đối diện với những cơn đau quằn quại do căn bệnh liệt tứ chi từ bé. Nỗi đau thể xác vô t́nh khiến cô bé đầy nghị lực phải lỡ hẹn với giảng đường ĐH mà em luôn khát khao.

Chiếc áo giáp và những cơn đau...

“Cháu bị căn bệnh liệt mềm tứ chi bẩm sinh…”. Một ngày cách đây chừng 20 năm trở về trước, ông Nguyễn Đức Biên nghe lời chẩn đoán từ vị GS, bác sỹ Nguyễn Tài Thu về con ḿnh. Người cha chết lặng. Mọi hy vọng vào một điều kỳ diệu sẽ đến với cô con gái nhỏ bỗng vụt tan. Nuốt nỗi đau, trở về với cuộc sống thực, gia đ́nh ông cùng cô con gái "chiến đấu" với tử thần luôn ŕnh rập. Cơ thể Nguyện cứ thế yếu dần và nhũn ra. Cố gắng lắm em cũng chỉ lắc nhẹ được cái đầu… Một năm, rồi hai năm điều trị ở nhiều bệnh viện, căn bệnh vẫn không thể chữa khỏi, người Nguyện cứ nhỏ vậy măi. Bà Đỗ Thị Ngọ, mẹ của Nguyện đành đem con về nhà, và khóc suốt ngày.

Vào quăng giữa năm 2004, khi những cơn đau kéo dài, Nguyện liên tục ho những cơn dài, ra cả máu. Người cha bất lực nh́n con chống lại bệnh tật. 

Ông bảo: "Giá có cách nào đổi nỗi đau vào người th́ tôi cũng chịu. Nó thèm một cốc nước mưa nhưng hôm đó trời đầy sao, kiếm đâu ra một hớp nước mưa bây giờ. Thế mà, đến khoảng 11h th́ cơn mưa rào ập tới, tôi vội vàng tất tưởi chạy ra sân, mang cả cốc to hứng được gần nửa cốc. Kỳ lạ thay, thứ nước trời đó, Nguyện uống vào th́ cũng cắt cơn ho và người dần tươi tỉnh trở lại...".

Nguyện không thể ngồi, và để ngồi, phải quấn vào ngang người em chiếc áo giáp nhựa để làm “xương sống” tựa vào xe lăn. Nhưng những khó khăn như vậy không làm giảm ư chí học tập của cô bé nặng chưa đầy 20 cân này.

Để giúp con đạt tâm nguyện tiếp tục theo học, vào năm Nguyện học lớp 5,  hai cha con phải lặn lội lên tận Sơn Tây (Hà Tây), Nguyện phải chịu bó bột toàn thân, lấy thân ḿnh làm khung đo chiếc áo giáp. Từ đó, chiếc áo giáp luôn bên ḿnh Nguyện, vừa là bạn nhưng cũng vừa là... kẻ thù. Bởi v́, mùa hè nóng bức không chịu nổi, Nguyện chỉ cần cựa quậy nhẹ đă chảy máu, ngứa ngáy vô cùng khó chịu.

Ông Biên bảo, chính việc học đă làm cho Nguyện bớt bệnh tật, ốm đau. Nguyện lấy việc học là niềm vui. Thấy con ham học, vợ chồng ông rất mừng. Nhưng rồi lại lo cho sức khỏe của con.

Năm Nguyện học lớp 9, em được cử đi thi học sinh giỏi. Trước khi thi mấy ngày, em bị ốm. Nhưng Nguyện đă nói với bố mẹ: “Đừng nói với cô giáo là con ốm nhé, con không thể bỏ thi!”.  

Bước vào "thế giới online"

Hầu hết thời gian trong ngày của Nguyện là trên giường. Có những hôm tan học, nh́n bạn bè vui đùa, những giọt nước mắt tủi thân của cô bé tật nguyền lại lăn dài. Mặc dù được bạn bè, gia đ́nh động viên, nhưng em vẫn lặng lẽ quay về pḥng ḿnh, và tự nhủ: "Chẳng nhẽ, cả cuộc đời ḿnh chỉ sống trong căn pḥng này ư?".Nhưng Nguyện đă t́m được một khung trời khác, không xa không gần và luôn bên cạnh em. Nguyện học dùng Internet và làm quen với những bạn bè trên mạng. Bạn của Nguyện là những nick name online.

Cô bé nói: “Em dùng máy tính không giống mọi người. Tay em quá yếu (nhất là tay phải) nên không dùng bàn phím được mà chỉ có thể bấm chuột trên bàn phím ảo và chủ yếu dùng tay trái. Con chuột lại lớn hơn cả bày tay nên em viết rất chậm. Nhiều khi chat với các bạn, chậm quá nên họ sốt ruột, out luôn từ lúc nào…”.


Nguyễn Thị Nguyện vui chơi bên bạn bè

Những ngày mới làm quen với máy tính, Nguyện bảo ḿnh vui, nhưng… mệt. Khó khăn nhất làm quen với những phần mềm bảng chữ dùng chuột, rồi đến những cái khó hơn như Photoshop, Blog…

Từ thế giới mạng, mở ra muôn lối. Nguyện đến với những website có thể chia sẻ những clip trực tuyến, những trang nhật kí ảo nhưng có thật về cuộc đời của ḿnh.

Trước đợt phẫu thuật, em viết lời ca khúc “Em bé sao mai” với ước mơ được đi lại như bạn bè. Sau đó, các anh sinh viên ở Trường Bách khoa đưa em ra Hà Nội lần đầu tiên để thu âm. Mọi người nhiệt t́nh, Nguyện thu âm 2 lần là xong.

Bài hát có đoạn: “Có hay cho ḷng con, nỗi đau khi bao đêm khuya con nhũn mềm làm mẹ cha đă phải thao thức, khiến cho con thấy buồn biết bao (...) Thầm cầu mong nếu có kiếp ngày sau, con sinh ra không c̣n nỗi đau...”.

Nhiều người nghe những ca từ trong sáng như tiếng ḷng của Nguyện đă không ḱm được nước mắt. Và trong một cuộc thi viết blog mang tên "Mùa xuân và tôi" do một mạng xă hội tổ chức, Nguyện đă đoạt giải chặng hai với clip "Trái tim mùa xuân của embesaomai".

Lỡ hẹn với giảng đường

Vốn say mê văn chương, Nguyện t́m hiểu và biết thông tin về Trường ĐH Sân khấu Điện ảnh có Khoa Sáng tác – Lư luận phê b́nh văn học. Nguyện khát khao được thi ĐH, em không muốn cả đời ḿnh chỉ biết an phận với chiếc xe lăn vô giác.

Đă nộp hồ sơ thi ĐH Sân khấu Điện ảnh, Nguyện "chỉ c̣n cách" là vào giảng đường ĐH qua một đợt thi. Nhưng cô bé đă bị lỡ hẹn. Trong những ngày này, sức khỏe của Nguyện không được tốt, những cơn đau từ năm 2005 có dấu hiệu quay trở lại khiến Nguyện đuối sức trông thấy.

Ông Biên bảo: “Bây giờ những dự định cho Nguyện thi ĐH đành phải gác lại sau. Sức khỏe mới là điều quan trọng nhất…”.

Qua những giây phút tṛ chuyện với Nguyện, chúng tôi cảm nhận được nỗi thất vọng của em. Một nỗi buồn được em giấu kín trong ḷng, không dễ ǵ giăi bày: “Như người b́nh thường c̣n nhiều thời gian để làm lại. C̣n với những người như em, bỏ phí 1 năm có thể chẳng bao giờ trở lại được…” - Nguyện rơm rớm nước mắt.

Nhưng rồi những thất vọng cũng được khép lại, trước mắt Nguyện hé ra một hướng đi mới. Nguyện bảo: "Em không muốn bố mẹ và các anh chị phải khổ nhiều v́ ḿnh nữa. Nếu không thể có mặt trên giảng đường ĐH, em vẫn có thể học từ xa qua mạng bằng nhiều cách khác, miễn sao thấy cuộc sống c̣n có ích là được".

Những nỗi đau của thể xác vẫn đang hành hạ Nguyện, nhưng không thể ngăn được ước mơ của cô bé tật nguyền. Khi nỗi buồn đă qua, Nguyện b́nh thản bộc bạch: “Bây giờ thi ĐH hay không, không phải là vấn đề quan trọng nữa, điều quan trọng là em phải sống làm sao có ích và vui vẻ. Em nghĩ rằng, niềm vui sẽ xua tan đi những đau đớn và buồn phiền nếu ta biết cố gắng khắc phục hoàn cảnh…”.

Vũ Điệp - Thông Chí/VNN

In bài viết Gửi phản hồi

CÁC TIN, BÀI KHÁC:

<Trở về đầu trang>

TIÊU ĐIỂM
Tấm ḷng của một bác sĩ Việt kiều với quê hương
T́nh yêu "lạ" giữa đời thường
Những cuộc đời bị đánh cắp
Chuyện ghi ở Ś Lở Lầu
Nghề đúc đồng ở đất cố đô
Thủy điện Sơn La - Niềm tự hào của những người thợ
Nghề sơn vôi ở Phương Liệt
Nơi “băo trắng” đi qua
Hé lộ đường dây buôn hổ
Pháp thuật nấu cao hổ
THƯ VIỆN ẢNH
Click vao anh de phong to

ĐTVN có mặt tại quảng trường Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để làm lễ báo công dâng Bác sau chiến thắng lịch sử tại cúp AFF.