|
|
|
|
Cửa khẩu Chi Ma, nơi chàng trai người dân tộc Hoàng Văn Hơn đă thực hiện cuộc giải thoát để đưa Yên về với gia đ́nh. | Đây là cuộc giải thoát có một không hai đối với các cô gái bị lừa bán. Cuộc giải cứu này được coi là hy hữu v́ chàng trai người dân tộc có tên Hoàng Văn Hơn ấy khi nghe chuyện cô gái, xót thương đă để tâm kiếm t́m cô, bất chấp những nguy hại bản thân, đưa cô về với quê hương, với người thân mà không cần một đồng công nào. Ngoài việc giải thoát đầy sự ly kỳ th́ một lần nữa t́nh người lại được thắp sáng từ hành động của chàng trai ấy.
“Tin người” gặp phận éo le
Cô gái xấu số, phải chịu những ngày đắng cay, tủi nhục, đem tấm thân trinh nữ để mua vui, để làm giầu cho chủ chứa nơi đất khách này tên là Nguyễn Hải Yên (V́ lư do tế nhị, một số tên tuổi trong bài viết đă được thay đổi – PV). Yên sinh năm 1986 tại phố K., phường T., thành phố Ninh B́nh.
Học xong phổ thông trung học, với ước mơ cháy bỏng là được làm cô giáo nên Yên đă làm đơn thi vào trường Đại học sư phạm. Thế nhưng do không đủ điểm nên Yên đành phải vào học tại trường Trung cấp tài chính trên Hà Nội.Ước mơ ban đầu không đạt, lên Hà Nội, do cảnh xa nhà nên lúc rỗi Yên thường t́m ra các quán “nét” để tṛ chuyện cùng cánh bạn. Nhiều lần đến đây, Yên đă làm quen với một chị tên Hà. Chị em chuyện tṛ, qua cách xă giao và sự quan tâm nên Yên đă “kết” chị Hà sau đó vài bữa.
Chị Hà thường rủ Yên đi chơi, mua quần áo cho rất nhiều, một thời gian sau Yên đă coi Hà như chị gái. Chị Hà giới thiệu Yên với một người tên Hùng, một thương gia chuyên “đánh hàng” từ Lạng Sơn về Hà Nội bán. Gặp Hùng một thời gian, Yên cũng “kết” Hùng và nhận hắn làm bố nuôi. Cuộc sống sinh viên nơi thành phố, tiền nhà có hạn, Yên đói kém lắm. Biết chuyện, Hùng đă rủ Yên lên Hang Dơi (thôn Khe Đa, xă Tân Mỹ, huyện Văn Lăng – Lạng Sơn) buôn vải và quần áo về bán.
Đi được vài lần, chuyến nào cũng suôn sẻ, lợi nhuận có được nên Yên tin Hùng lắm. Hùng gợi ư với Yên là hắn giàu rồi, rất muốn giúp những người có hoàn cảnh như Yên. Từ gợi ư này, Yên đă rủ thêm 3 cô bạn quen cùng Hùng và Hà đi buôn. Như đă hẹn, Hùng cho xe con đến đón 4 cô gái trong đó có Yên rồi đưa lên Cống Trắng.
Hùng bảo Yên và 3 cô gái, muốn có lợi nhuận cao phải mua tận gốc, bán tận ngọn, chuyến này Hùng sẽ đưa các cô sang tận Trung Quốc lấy hàng. Đưa bọn Yên qua biên giới, Hùng gửi vào một nhà người quen. Chờ măi không thấy Hùng trở lại, bọn Yên định t́m đường về th́ được người quen của Hùng cho biết các cô đă bị bán.
Bọn Yên định bỏ chạy th́ bị những thanh niên lực lưỡng bắt trói lại, đánh thừa sống thiếu chết rồi bịt mắt chở đi đâu đó. Đến chỗ mới bọn Yên tiếp tục bị đánh đập, để sống được bọn Yên phải chấp nhận và bị ép bán trinh, bị ép tiếp khách, có ngày phải tiếp từ 15 – 20 khách.
Chàng hiệp sỹ người dân tộc thiểu số
Yên bị lừa bán, “mất tích” trong một thời gian dài mới được gia đ́nh biết trong một lần người anh rể tên là Phan có việc ra Hà Nội, tạt vào thăm em không gặp. Người anh rể và gia đ́nh ra công t́m kiếm sau nhiều ngày nên họ h́nh dung ra Yên đă bị người ta lừa, bắt đem đi bán. Thế nhưng ai lừa, bắt đem đi bán ở đâu th́ gia đ́nh cô không biết.
Trong sự ngóng trông vô vọng này, một lần người nhà cô là anh Phan đă gặp nhà báo L.H. đang công tác tại tờ Việt Nam Business Forum (Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam – Bản tin tiếng Anh). Biết nhà báo L.H. là người hay đi tới các vùng sâu vùng xa, trong đó có các khu biên giới nên gia đ́nh Yên đă nhờ cô, nếu đến đó, có điều kiện hỏi han, t́m kiếm xem có thấy Yên hay không.Từ đó trở đi, đến bất cứ khu vực nào có cửa khẩu nhà báo L. H cũng đem chuyện tựa như “ṃ kim đáy bể” kia ra nhờ cậy những người đă gặp. Trong một lần lên cửa khẩu Chi Ma (Lộc B́nh – Lạng Sơn), L.H. đă gặp anh Trần Văn Thượng, Phó Chi cục trưởng Chi cục Hải quan Chi Ma, cô cũng đem chuyện của Yên ra nhờ t́m.
Tuy biết đây là việc khó, thế nhưng anh Thượng cũng nhận lời. Một thời gian sau, trong công việc, anh Thượng đă gặp Hoàng Văn Hơn, một chàng trai người dân tộc hay qua cửa khẩu làm công việc bốc vác thuê kiếm sống. Hơn là người rất thạo tiếng Quảng Đông.
Ngoài việc nhờ vả, anh Thượng cũng đem chuyện đă được nghe nhà báo L.H. kể như: Yên c̣n trẻ lắm. Đang là sinh viên. Người ngợm gầy c̣m như vậy, nếu thực tế bị đem bán th́ không biết có chịu được những nghiệt ngă nơi nhà hàng như đă được nghe kể hay báo chí đưa thông tin hay không v.v...
Một phần v́ được anh Thượng nhờ vả, phần nữa, do h́nh dung ra những điều kinh khủng và tồi tệ sẽ xẩy ra với một cô gái như Yên nên Hơn đă nhận lời cùng một tấm ảnh thẻ của Yên mà anh Thượng đă đưa cho để dễ nhận dạng. Thế là từ đó, mỗi khi có việc bốc vác bên Linh Minh (Quảng Đông, Trung Quốc), thời gian rỗi Hơn lại đi t́m kiếm Yên.
Trong rất nhiều lần như vậy, tự ḿnh t́m kiếm Hơn c̣n nhờ thêm những người bạn quen của ḿnh trong đó có một người tên là Nàm. Nghe Hơn kể, sau một hồi suy xét, Nàm cho Hơn biết, đất Linh Minh này, các cô gái Việt Nam bị bán sang đây chủ yếu tập trung ở Ái Điểm v́ nơi đấy có khu phố ăn chơi cho các thương gia mang tên Sập Soóng Cái (tiếng Việt gọi là Phố 13 v́ mỗi lần vào đây ngủ với các cô gái ai cũng mất 13 tệ) cách cửa khẩu Chi Ma khoảng 450km.
Từ lời gợi mở này, Hơn đă quyết định đột nhập vào Sập Soóng Cái và kết thân với một chủ chứa là A Vần.
Nhận Yên là em gái, Hơn đă đưa ảnh của Yên cho A Vần xem. Nể t́nh, A Vần đă cho đàn em đi khắp 200 nhà hàng có chứa gái ở đây để t́m kiếm và họ đă phát hiện ra Yên đang có mặt ở một nhà chứa. Hơn, Nàm đă quyết định vào đây trong vai người đi chơi gái. V́ vào lần đầu, chưa phải là khách quen, theo quy định nghiêm ngặt, tất cả mọi giấy tờ tùy thân của Hơn đă bị giữ lại trong đó có chiếc ảnh thẻ của Yên.
Vào nhà trọ, sau khi đảo mắt một lượt để “chọn hàng”, Hơn đă phát hiện ra Yên, với thể trạng mệt mỏi, tinh thần suy sụp v́ tần suất công việc và sự trác táng của khách làng chơi đang ngồi bó gối ở góc pḥng. Lúc này, Hơn đă đặt vấn đề với chủ chứa là muốn mua lại Yên. Chủ chứa đồng ư, cuộc bán mua được “đặt lên bàn”.
Mới đầu, chủ chứa ra giá 5000 tệ, tuy không có tiền nhưng Hơn vẫn gật đầu đồng ư. Thấy Hơn dễ dăi, chủ chứa lại tăng giá, sau gần chục lần nâng lên đặt xuống giá mua Yên đă lên tới 30 ngh́n tệ. Không c̣n cách nào khác, trao đổi với Nàm, Hơn quyết định đánh tháo, “cướp hàng”.
Cuộc ẩu đả xẩy ra, Hơn, Nàm vừa một tay kéo Yên, tay kia giơ gậy lên chống đỡ và đánh lại bọn bảo kê của nhà chứa. Cuộc ẩu đả đă gây xáo trộn khu phố Sập Soóng Cái, bảo kê của các nhà hàng thấy vậy đă túa cả ra giúp sức.
Biết sẽ khó thoát khỏi ṿng vây, Hơn vừa chống cự vừa t́m đường kéo Yên chạy thẳng vào trụ sở công an Ái Điểm tŕnh bầy lư do. Biết việc, công an Ái Điểm đă hợp tác nhưng họ đưa ra yêu cầu là phải có căn cứ nào đó để khẳng định cô gái mà Hơn đang giải thoát là Yên, c̣n không th́ Hơn sẽ bị phạt và Yên sẽ phải trả về cho người chủ. Do ảnh để làm bằng chứng của Yên đă bị bọn bảo kê nhà hàng thu giữ, Yên và Hơn không quen nhau, sau một lúc suy nghĩ, Hơn đă yêu cầu công an Ái Điểm nhận dạng Yên qua chữ viết.
Hơn liên hệ với anh Thượng, anh Thượng liên hệ với nhà báo L.H., nhà báo L.H. liên hệ với người nhà Yên. Một trang viết trong vở của Yên đă được người nhà fax lên cơ quan anh Thượng. Anh Thượng liên hệ với Hơn, lại thông qua người quen bên Linh Minh, tờ giấy fax có chữ của Yên đă được đưa tới công an Ái Điểm. Sau đó, công an Ái Điểm đă cho Yên viết thư rồi định dạng mặt chữ và đă công nhận sự thực qua việc tŕnh bầy của Hơn, đồng ư cho Hơn mang Yên về Việt Nam.
Ác mộng c̣n lại
Thế là từ một t́nh người, một sự giải thoát cực kỳ hy hữu và cũng đầy mạo hiểm, sau 2 ngày đêm ngụp lặn ở Ái Điểm, chàng trai người dân tộc thiểu số có tên Hoàng Văn Hơn giải thoát Yên khỏi địa ngục trần gian, khỏi cuộc sống đầy nhơ nhớp và không biết số phận tiếp theo sẽ như thế nào. Yên đă coi Hơn như bố nuôi, như một người đă sinh ra ḿnh lần nữa. Hơn vẫn ở lại với nơi cửa khẩu, tiếp tục kiếm sống bằng nghề bốc vác c̣n Yên đă về quê.
Theo thông tin mà ông Thượng cung cấp, ngày 27/6/2008, liên Bộ Công an, Quốc pḥng, Ngoại giao, Lao động - Thương binh và Xă hội công bố Thông tư liên tịch số 3/2008/TTLT-BCA-BQP-BLĐTB&XH hướng dẫn tŕnh tự, thủ tục xác minh, tiếp nhận phụ nữ, trẻ em bị buôn bán từ nước ngoài trở về và Yên cũng đă trở về với quê hương theo tŕnh tự này. Và theo ông Thượng th́ đây là cuộc giải thoát hy hữu nhất mà từ trước đến nay chúng ta có được.
Theo Đơn Thương (Đại Đoàn Kết)/VNN
|