|
|
|
Ai cũng phấn khởi khi thành người Thủ Đô | Cái ống bô xe máy thủng c̣n cố lộp bộp kêu mấy tiếng khi chàng trai người Dao - Lăng Văn Trung táp xe máy vào quán bia lưng chừng núi Ba V́. Ngồi ở đây chỉ ngửng đầu một chút là thấy đỉnh non Tản cuồn cuộn trong mây mù…
Người Dao ở Ba V́ ngót 1 tháng hội nhập
Nhanh thật đấy, đánh nhoằng cái mà đến giờ Hà Tây đă về Hà Nội chính xác là được 21 ngày (tính từ ngày 01/08/2008).
Lăng Văn Trung chủ quán bia hớn hở ở đâu phi xe về khi nhận được cú điện thoại của mấy cậu nhân viên rằng “có các nhà báo ở Hà Nội về chơi”. Phùng má thổi lớp bụi cám trên lon bia, ư tứ kéo vạt áo lau qua quưt, sau cùng, ngón trỏ "vét" đúng một ṿng quanh miệng lon nước. Vị khách len lén liếc đáy lon, hạn sử dụng ghi... 2009. C̣n tốt chán!
Tỏ ra am hiểu người dưới xuôi, ông chủ búng tay đánh “tách” một cái rồi lớn tiếng hô nhân viên là mấy cậu choai choai bê bia ra. Chừng ấy dường như chưa đủ làm khách hết ngạc nhiên, ông chủ tiệm "quát" với ra ngoài hiên, ư bảo lũ trẻ "chọc" khẽ thôi cho khách nghỉ ngơi. Nơi đó, mấy cậu học tṛ người Dao kiễng chân cho bằng mặt bàn bida, tay lăm lăm "cơ" mà mắt môi cứ níu chặt…
Cả buổi sáng vào xă cũng như đi tham khảo gần gũi với bà con vùng “Hà Nội Mới” này, về tinh thần th́ đại loại ai cũng đều “rất phấn khởi” mặc dù nếu hỏi cụ thể hơn: phấn khởi về cái ǵ? Anh, chị hay bác sẽ được ǵ khi chở thành người thành phố th́ không mấy ai trả lời được.
Bên cốc bia sủi tăm cuồn cuộn, chủ quán trấn an khách về bữa trưa vùng cao. Trung bảo: "Các cậu lạc hậu quá, xă có "tạp hoá" rồi, mấy gói mỳ tôm cậu mang ở đây đầy! lại an toàn vệ sinh thực phẩm. Tôi đố cậu t́m được một con ruồi".
Quả là tôi vẫn chưa quên lầ trước lên những cung đường này cách đây hơn năm, tiền túi rủng rỉnh vẫn đành ôm cái bụng lép kẹp ḅ về phố huyện Sơn Tây.
Trước kia cả xă Ba V́ (đa phần là người Dao) đều bảo Trung là người tiêu biểu cho cái sự biết làm giàu v́ năng động và có xe máy. Nhưng bây giờ, th́ Trung là b́nh thường bởi nghe đâu ở Ba V́, "xe máy" th́ dường như hộ nào cũng có.
Vác cày đuổi theo người thành phố
Buổi sáng, trong căn nhà làm UBND xă, bốn phía thấy rừng, thấy núi và nắng chênh chếch qua chấn song thưa, bí thư Đảng ủy xă Ba V́ – anh Lăng Văn Hà c̣n nói nhiều điều làm chúng tôi “nể” hơn: Hà Nội các anh với chúng tôi cũng chênh nhau là mấy. Các vị ăn ǵ tôi ăn nấy, xem ǵ tôi cũng xem đấy… thế nên đừng lo chúng tôi “sốc” v́ cú chuyển hộ khẩu ngoạn mục này.
Theo ông Hà, th́ môi trường sống ở đây thậm chí c̣n hơn bởi xă Ba V́ của anh với 1.889 nhân khẩu, 403 hô, trong đó 98% là đồng bào dân tộc Dao th́ không phải ai cũng biết. Đặc biệt hơn Ba V́ c̣n là nơi “miễn dịch” đối với các loại tệ nạn xă hội... không nghiện hút, không mại dâm. Trường học khang trang, đường sá đi lại dễ dàng, 100% số hộ được sử dụng điện lưới và 80% số hộ có nước sạch sinh hoạt...
Là nói thế thôi chứ có lúc ông này cũng hạ giọng: “Thú thực chúng tôi phải cố gắng lắm và c̣n lâu mới đuổi kịp người thành phố. Và điều quan trọng, mặc dù là người thủ đô đấy nhưng 100% cả xă vẫn phải đi cày. Vác cày để đuổi theo người thành phố? Kể cũng hay”- anh Hà vui vẻ.
Nói là không sốc thế thôi chứ tôi biết, bản thân các vị cước sắc này cũng khoái lắm bởi chính phó chủ tịch – Dương Trung Liên – thậm thụt khoe với tôi về bản “Báo cáo sơ kết 6 tháng đầu năm” của kỳ họp hội đồng. “Cái lạ” của bản sơ kết này là “chính là tờ giấy khai con dấu mới”. Con dấu đỏ, tṛn trịa có chữ “TP. HN”. Ông này bảo sẽ cất đi để làm kỷ niệm.
Lát sau, chúng tôi rời xă Ba V́ để ghé qua thôn Lặt (xă Minh Quang – có 80% là người Mường). Bên ấm trà mới pha, ông Đinh Trọng Hà, một người dân tộc Mường, tâm sự: Từ khi có tin Hà Tây sáp nhập Hà Nội, ông không bỏ sót một thông tin nào về sự kiện này trên ti vi.
Ông bảo, cách đây hơn 10 năm người dân Ba V́ đă từng là cư dân của Thủ đô. Sau đó Ba V́ được nhập về Hà Tây, và nay lại về Hà Nội. Thật chẳng khác nào “Châu về Hợp Phố”. Ông bảo ngày 1/8, cả làng vui như Tết, nhiều hộ trong đó có hộ nhà ông c̣n làm cỗ ăn mừng.
Rồi những ngày sau lại là những chuỗi ngày như mọi ngày, lại cày mấy thửa ruộng, cuốc đất trồng khoai, nuôi đàn cá đang thời kỳ tợn ăn… tất cả những việc ông đang làm vẫn là một mô h́nh nhà nông khép kín theo kiểu tự cấp tự túc. Nhưng một điều mà ông Hà cũng như nhiều bà con hy vọng là con cháu ông th́ khác, thế hệ sau của ông nhất định được mở mang.
Tất nhiên ông cũng trăn trở, Hà Nội mở rộng chưa đầy một tháng mà thôn Lặt đă náo loạn v́ giá đất. Rồi các dự án sau này nữa, đồng ruộng quê ông không c̣n bát ngát như bây giờ, lấy ǵ mà ăn. Nhưng rồi ư nghĩ đó trôi qua rất nhanh, khi đó nhà máy mọc lên, có việc làm, trai làng sẽ bớt lêu lổng, gái làng cũng bớt chân lấm tay bùn. Thế là mừng, là háo hức chờ đợi.
Làm “người Hà Nội” được ngót tháng. Thế nên ở vùng quê nho nhỏ (là nơi xa Tháp rùa nhất) có những suy nghĩ trái chiều, hay có đến một ngh́n tâm trạng th́ âu cũng là lẽ thường t́nh.
Nhưng tâm sự của một cô giáo vùng cao nơi đây nghe lại nghèn nghẹn thế nào: “V́ lâu nay, trong cách nh́n của những người thôn quê chúng em th́ những người Hà Nội là những người hiểu biết, không nói tục, ăn mặc lịch sự, không khạc nhổ lung tung, da dẻ trắng hồng, lịch lăm... Bây giờ, ngộ nhỡ về Hà Nội họp ngành đứng giữa những người Hà Nội th́ em cục mịch như thế này có nên bảo ḿnh là người Thủ đô không anh?”. Rồi may quá! Cô giáo dạy sử này tự giải thích: kệ anh ạ! Phải có thời gian chứ. Chứ em đọc thấy bản thân Hà Nội cũng là một cái làng lớn, là nơi hội tụ trăm miền qua thời gian những ǵ c̣n lại là những thứ tinh túy. Vậy th́ chắc phải đến đời con cháu về sau. Chắc lúc đó, chúng sẽ trở thành người Hà Nội thực sự. Cái ǵ cũng phải thời gian mà”.
Theo VnMedia
|