|
|
|
Làm việc ở nhà hàng, quán bar nhanh kiếm tiền nhưng đầy cạm bẫy. (Ảnh minh họa) | Minh luôn tự nhủ đủ bản lĩnh để vượt qua cám dỗ khi làm việc ở quán bar, nhưng sau lần bị khách ép uống rượu rồi đưa về khách sạn, cô nghĩ ḿnh "chẳng c̣n ǵ để mất".
Từ những lư do rất “sạch”
Phương, quê ở Bắc Giang, vừa mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội được hơn 1 tháng đă tính đến chuyện kiếm một công việc làm thêm. Gia đ́nh Phương không mấy khá giả, bố mẹ chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng nên Phương muốn kiếm tiền, lo bớt một phần cuộc sống, học tập khi xa nhà. Cũng bởi v́ “chân ướt chân ráo”, nên Phương vô cùng long đong lận đận khi t́m việc.
Một buổi chiều lang thang trên đường, đi qua một… quán karaoke, thấy treo biển tuyển nhân viên thu tiền, lương gần 1 triệu đồng/tháng, số tiền khá lớn với một teen đến từ vùng quê nghèo như Phương. Mặc bạn bè khuyên không nên làm ở những nơi như vậy, Phương vẫn kiên quyết, v́: “Làm nhân viên thu tiền thôi, có làm sao đâu cơ chứ”.
Cũng xuất phát từ một lư do tốt, là kiếm tiền phụ giúp bố mẹ chi trả việc học hành, Liên (Thanh Hóa) xin vào làm nhân viên phục vụ cho một quán rượu. Trước đó, Liên cũng thử t́m việc này việc kia, nhưng đi gia sư th́ không ổn, v́ giọng cô bạn hơi khó nghe, nên toàn bị chê, thử làm cho một quán ăn nhanh, th́ lại bị kêu là chậm chạp.
Được ưu thế về ngoại h́nh khá cao ráo, gương mặt lại dễ nh́n, nên khi một cô bạn giới đến vào quán rượu này, Liên được nhận ngay. Công việc mà khi mới đến làm, cô được giao đơn giản là mang đến cho khách đúng loại rượu khách cần, lương tuy chỉ vài trăm ngàn nhưng nghe bà chủ nói: “Chủ yếu là ăn ở tiền tuưp – (tức “boa”) của khách em ạ, tháng cũng kiếm được vài triệu đấy”, Liên mừng rơn, thầm nghĩ ḿnh thật… may mắn.
Vốn là một cô bạn hiền lành, học hành chăm chỉ, Minh (trường NV) xin vào làm ở một bar khá lớn gần Hồ Gươm, Hà Nội là để… học tiếng anh. Minh nghe nói ở đây chủ yếu là khách “Tây” nên hi vọng, những cuộc nói chuyện với khách sẽ làm cho tŕnh độ ngoại ngữ của ḿnh tiến bộ rơ rệt. Vậy là ngày ngày, váy ngắn qua đầu gối, mặt mũi trang điểm thật “bự” theo yêu cầu, đi trên đôi giày cao gót lênh khênh, N dường như “biến hóa” với công việc mới…
Giống như P, L, M, hàng loạt những nữ sinh viên khác đều chọn công việc làm nhân viên nhà hàng, quán rượu… Và công việc này gần đây trở nên rất “hot” v́ “ba dễ”: Dễ kiếm (Những nhà hàng như vậy mọc lên ầm ầm ở khắp mọi nơi), dễ được nhận (Chỉ cần ngoại h́nh tương đối một chút là đă đủ tiêu chuẩn), và quan trọng nhất là dễ… kiếm nhiều tiền.
Không phải không có những “lời ra tiếng vào” từ mọi người xung quanh, nhưng hầu hết những nữ sinh viên trong trường hợp trên đều xua tay: “Ḿnh chỉ làm thu ngân, với phục vụ, có ǵ mà xấu. Nhân viên nhà hàng th́ có sao chứ?”.
Phía sau của công việc
Có một đặc điểm chung của tất cả những công việc trên, đó là tiền lương thường không cao, nhưng tiền “boa” của khách th́ lúc nào cũng khá “hậu hĩnh”. Điều này phụ thuộc vào sự phục vụ có “nhiệt t́nh” hay không của nhân viên. Phương kể: “Nhiều khi ḿnh mang hóa đơn vào pḥng hát cho khách, khách kéo tay bảo ngồi xuống một lúc rồi cho tiền. Có lần, số tiền ḿnh được lên đến 500 ngh́n cơ”.
Tuy nhiên, những lần “ngồi xuống một lúc và cho nhiều tiền” như vậy thường không nhiều. Để có được tiền “boa” của khách, th́ việc “đụng chạm” là khó tránh khỏi. Như Liên, tưởng chỉ mang rượu ra rồi lui vào trong, nhưng thực ra là phải đứng tại bàn rót rượu, châm thuốc, đôi lúc là… đút hoa quả cho khách ăn từ lúc đến đến lúc về.
Đồng thời, việc khách nắm tay, khách ôm eo thậm chí là… xoa mông không hiếm. Những lúc như thế, đều phải “ngậm bồ ḥn làm ngọt”, v́ phản ứng lại, khách không vui có khi bị phạt hết cả tháng lương. Tương tự như vậy, Minh thường xuyên nhận được những lời mời… đi ăn đêm của khách.
Hơn nữa, đi làm không chỉ lo công việc, mà c̣n lo “đấu đá” với nhau. Người này được “boa” nhiều hơn một chút, được ḷng khách hơn một chút là y như rằng sinh chuyện lại qua, lời ra tiếng vào. Môi trường làm việc lộn xộn, hầu như ngôn ngữ vô cùng “chợ búa”. Chuyện mấy cô nàng nói tục, chửi thề, thậm chí túm tóc, xé áo nhau diễn ra như cơm bữa. Đi làm một thời gian, Liên tự nhận ḿnh “đanh đá” hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng , trong câu chuyện với bạn bè, L lại tiện mồm chửi bậy một câu. Ai cũng phải lắc đầu…
Không phải ai cũng đủ bản lĩnh
Cô bạn Phương, sau một thời gian đi làm đă quyết định bỏ, t́m công việc khác “sạch” hơn. Thế nhưng, không phải ai cũng đủ bản lĩnh như Minh. Những lần được “boa” tiền trăm, tiền triệu, khiến cả Liên trở nên “lóa mắt”. Mỗi ngày, L lại ăn mặc “hở” thêm một chút, lả lơi với khách thêm một chút để được “boa” nhiều hơn. Đi làm, được tiền, ăn sung mặc sướng, càng ngày lại càng muốn nhiều hơn nữa. Và Liên không c̣n thấy khó chịu khi có ông khách già gần bằng bố ḿnh đưa tay… sờ soạng.
Minh th́ lúc nào cũng tự nhủ ḿnh sẽ đủ bản lĩnh để không bị “ngă”, thế nhưng một lần bị khách ép uống rượu đến say khướt, rồi đưa về khách sạn. Đến sáng hôm sau, cô khóc v́ ân hận th́ quá muộn. Từ đó, cô mang tâm lư “chẳng c̣n ǵ để mất”, nên chấp nhận “đi đêm” với nhiều người khác nữa. Minh trở thành một “gái bán hoa” thay v́ giấc mơ “học tiếng anh” của ḿnh.
Thời gian đầu c̣n cố lên lớp trong t́nh trạng ngủ gà ngủ gật v́ đêm trước thức khuya, nhưng sau đó học hành không theo được bạn bè, thi đi thi lại không qua, hầu như họ đều bỏ học. Cuộc sống lúc ấy sẽ là: ngày ngủ, đêm… tiếp khách.
Theo Zing
|