|
(HNM) - Hồng là sinh viên năm thứ nhất, trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Vừa nhập trường được ít ngày và đang rất muốn t́m một chỗ trọ học. Gặp người chị họ cũng đang thuê trọ bên ngoài, Hồng mừng lắm:
- May quá, em đang định xuống ngơ 176 phố Trương Định (quận Hai Bà Trưng) xem thuê pḥng trọ. Nghe nói, giá pḥng ở đấy rất “sinh viên”.
Vừa nghe Hồng đề xuất, cô chị họ gạt phăng:
- Thôi, chị xin. Cái ngưỡng tiểu thư như cô mà dám thuê trọ ở đấy.
- Sao thế chị, em thấy nơi trọ gần trường mà giá thuê cũng hợp lư đấy chứ ?
Cô chị cười vẻ lọc lơi:
- Cách đây mấy tháng, chị cũng thuê một pḥng trọ dưới đó nhưng ở được đúng ba tuần th́ phải chuyển chỗ khác v́ môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng. Số là trong ngơ 158 và 176 phố Trương Định có một cơ sở sản xuất đồng nhôm, gạch lát nền. Mới 5h sáng, các xưởng đă hoạt động, tiếng máy chạy rầm rầm, tiếng cưa cắt kim loại rít chói nghe sởn da gà, hơi nóng của nhựa cháy, mùi hóa chất tẩy rửa tỏa ra nồng nặc, bụi phế liệu “xông” vào tận đầu giường của các hộ gia đ́nh. ở đó được hơn tuần, chị cứ nay ốm mai đau nên đành t́m chỗ trọ khác. Trước khi đi, bà chủ nhà cứ động viên, níu kéo: Ráng chịu một thời gian nữa, bà con đă có ư kiến với phường và quận về mức độ ô nhiễm của các cơ sở này và yêu cầu đ́nh chỉ sản xuất. Thế mà, cách đây mấy ngày chị xuống thăm, thấy vệ sinh môi trường ở đây vẫn thế, chẳng khá hơn chút nào.
Nghe chuyện cô chị, Hồng nhăn mặt, cụt hứng:
- Thế mà em cứ tưởng... Nếu môi trường quanh khu trọ mà như thế th́ em vái cả hai tay.
Nói th́ nói vậy, hai chị em Hồng vẫn cứ băn khoăn tự hỏi, tại sao giữa một khu dân cư đông đúc, các cơ quan chức năng ở quận Hai Bà Trưng vẫn để các cơ sở sản xuất gây ô nhiễm môi trường tồn tại, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống, sức khỏe của người dân như vậy ?
Người Xây Dựng
|