|
(HNM) - Cuộc nói chuyện sau bữa cơm tối của nhà bà Thao mỗi lúc một căng thẳng. Cô con dâu tấm tức: “Thày cứ cho con và bu gieo lạc đi. Gần như cả xóm họ lại gieo trồng trên đất đă bàn giao cho khu công nghệ cao rồi. Mấy sào đất ấy nhà ḿnh trồng lạc là có bạc triệu đấy. Bỏ đất trống mấy vụ rồi xót ruột”.
Tiếng ông Thao cương quyết: “Ai trồng tôi không biết c̣n nhà ḿnh th́ cấm. Lạ thật, đất đă bàn giao, tiền đă nhận lại cứ đ̣i trồng cấy nghĩa là làm sao. Đất của người ta mà nhà ḿnh trồng vào đấy à?”. Không bực bội như bố, anh con trai giọng thẽ thọt: “Con xin bu, tháng trước, cán bộ ban quản lư khu công nghệ cao đă đến xă làm việc với Đảng ủy và UBND đề nghị vận động bà con không tiếp tục canh tác trên diện tích đất đă thu hồi. Nhiều gia đ́nh trồng sắn từ đầu năm nếu doanh nghiệp nhận đất cần xây dựng nhà máy, dân ḿnh có sẵn sàng phá đi trả đất không hay rồi lại sinh ra sự phức tạp. Tốt nhất nhà ḿnh đừng trồng cái ǵ cả”.
Biết vợ và con dâu chưa “thông” lắm, ông Thao nói thêm: “Nhà ḿnh có hai đảng viên, vận động hai quần chúng mà c̣n thế, huống chi Đảng bộ xă có hơn 300 người phải vận động lănh đạo hàng ngh́n dân, khó khăn là phải. Cứ t́nh trạng “xôi - đỗ” trong giải phóng mặt bằng th́ bao giờ mới có quỹ đất sạch giao cho nhà đầu tư. Thôi mẹ con bà nghe tôi, nuôi thêm vài con lợn nữa, từ nay đến cuối năm cũng có tiền mà không vi phạm ǵ cả”.
Hương Phúc
|