|
(HNM) - Tôi cho rằng việc Công an quận Đống Đa (Hà Nội) quyết định khởi tố vụ án h́nh sự số 524 về 2 tội: “Tội hủy hoại hoặc cố ư làm hư hỏng tài sản” và “Tội gây rối trật tự công cộng xảy ra ngày 15-8-2008 tại Công ty cổ phần may Chiến Thắng (178 phố Nguyễn Lương Bằng, phường Quang Trung, quận Đống Đa) là cần thiết.
Phải nhấn mạnh rằng việc xử lư theo luật h́nh sự đối với vụ việc này là hoàn toàn phù hợp. Họ là linh mục, giáo dân nhưng trước hết phải sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật. Là công dân mà cố t́nh tham gia phá hoại, gây rối là đă vi phạm kỷ cương phép nước. Bởi người dân dù sinh sống ở bất kỳ quốc gia nào cũng phải tuân thủ pháp luật của nước sở tại. Tự do, nhưng phải trong khuôn khổ pháp luật, có như vậy, an ninh trật tự xă hội mới được bảo đảm, đời sống người dân mới được b́nh yên.
Hiện nay, Bộ luật H́nh sự quy định 4 khung h́nh phạt với tội hủy hoại hoặc cố ư làm hư hỏng tài sản. Trong đó, khung cơ bản có mức phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm. Khung tăng nặng thứ nhất có mức phạt tù từ 2 năm đến 7 năm, khung tăng nặng thứ 2 có mức phạt tù từ 7-15 năm. Khung tăng nặng thứ 3 có mức phạt từ 12 đến 20 năm hoặc tù chung thân. Ngoài mức án phạt, người phạm tội c̣n phải nhận thêm h́nh phạt tiền từ 10 triệu đến 100 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.
Với tội gây rối trật tự công cộng mức án cao nhất là 7 năm tù. Nếu cứ để sự việc tại 178 Nguyễn Lương Bằng tiếp diễn như trên, sẽ có những con chiên phải chịu mức án cao nhất. Bởi hiện tượng một số người đă dùng búa, cuốc và vật cứng đập phá tường rào, phá hủy một đoạn tường, sau đó hàng trăm người tràn vào khu đất do Cty may Chiến Thắng quản lư, chặt phá cây, san lấp mặt bằng, dựng lều bạt, đưa tượng, thánh giá vào cầu nguyện, hát thánh ca gây mất trật tự khu vực cho thấy đây là tội phạm có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng.
Về khía cạnh đạo đức, việc chức sắc ở Giáo xứ Thái Hà đă trắng trợn phủ nhận các văn bản mà thành phố đă trả lời, liên quan đến đơn đ̣i đất và vẫn loanh quanh rằng: không có văn bản nào chứng minh được khu đất này đă được bàn giao sang Nhà nước quản lư (mà trên thực tế đă được Linh mục Giáo xứ Thái Hà là Vũ Ngọc Bích bàn giao sang Nhà nước quản lư từ những năm 60 của thế kỷ trước) là rất đáng chê trách.
Tôi thấy ngạc nhiên là tại sao trong các văn bản, đơn khiếu nại của các chức sắc ở Giáo xứ Thái Hà lại chưa bao giờ thấy họ nhắc đến Nghị quyết số 23/2003/QH11 của Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam được thông qua ngày 26-11-2003 tại Kỳ họp thứ 4 (Khóa XI), trong đó khẳng định tại Điều 1: “Nhà nước không xem xét lại chủ trương, chính sách và việc thực hiện các chính sách về quản lư nhà đất và chính sách cải tạo XHCN liên quan đến nhà đất đă ban hành trước ngày 1-7-1991. Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại nhà đất mà Nhà nước đă quản lư, bố trí sử dụng trong quá tŕnh thực hiện các chính sách về quản lư nhà đất và chính sách cải tạo XHCN liên quan đến nhà đất”. Rơ ràng theo pháp luật đă quy định, việc đ̣i đất của nhà thờ là sai, không có cơ sở giải quyết.
Theo tôi, để giữ vững kỷ cương phép nước, thời gian tới ṭa án cần coi đây là án điểm, xét xử công khai để rộng đường dư luận về vụ việc này. Bản tính của người Việt là khoan dung, cởi mở, dù là tôn giáo nào, tín ngưỡng nào, từ đâu đến th́ cộng đồng cũng sẵn sàng chấp nhận nhưng nhất định việc xâm phạm đến lợi ích quốc gia và đi ngược lại truyền thống dân tộc là không được. Nhưng ai đó cố t́nh lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để có những hành vi vi phạm pháp luật, với các mưu đồ xấu phải bị xử lư nghiêm minh. Các chức sắc và Giáo dân giáo xứ Thái Hà cần nhận thức rơ điều này và chấm dứt ngay những hành vi vi phạm pháp luật.
Hải Hà (lược ghi)
|