|
 |
|
HLV Vương Tiến Dũng. | (HNM) - “Cái số tôi phải thế”- có lần Vương Tiến Dũng đă nói vậy về cái nghiệp cầm quân đầy thăng trầm của ḿnh. Ai cũng biết, ông có tài nhưng phải hành nghề trong thời buổi bóng đá nhập nhằng trắng đen ông không thể phát huy hết khả năng.
Mùa rồi Xi măng Hải Pḥng dưới tài cầm quân của ông vừa từ hạng nhất lên đă phăm phăm lọt vào top 3 Giải chuyên nghiệp, thành tích tốt nhất của bóng đá đất Cảng kể từ sau khi CA Hải Pḥng đoạt Cúp quốc gia vào năm 1995. Nhưng cái số du mục của ông vẫn chưa hết. Mới đây ông và Xi măng Hải Pḥng lại nói lời chia tay…
Vinh nhục đan xen
Kể từ ngày rời Thể Công cách đây gần 10 năm, số đội bóng do ông làm HLV cũng đếm đủ bàn tay từ Cần Thơ, Thanh Hóa, Hàng không Việt Nam, B́nh Dương, Ḥa Phát Hà Nội và mới rồi là Xi măng Hải Pḥng. Nơi nhiều th́ ông ở lại được gần 2 mùa bóng, ít th́ chưa được 1 mùa. Vinh quang, cay đắng ông nhận đủ cả. Nhưng có lẽ, vinh quang ít hơn.
Vinh quang trong nghiệp huấn luyện của ông chỉ có vài mốc đáng nhớ như chức vô địch quốc gia với Thể Công năm 1998, chức vô địch đầu tiên sau 8 năm chờ đợi của bóng đá quân đội; Siêu Cúp quốc gia với trận thắng tưng bừng CA TP Hồ Chí Minh 3-0 trên SVĐ Hàng Đẫy: 1 Cúp Quốc gia đầy bất ngờ trên sân Ninh B́nh với Ḥa Phát Hà Nội để rồi danh hiệu HLV xuất sắc nhất năm 2006. Và có thể kể thêm cả vị trí thứ 3 của Xi măng Hải Pḥng trong mùa bóng vừa qua, vị trí mà lănh đạo đội bóng này không hề tính tới trước giải. Thậm chí trước giải này, dư luận Hải Pḥng c̣n nghi ngờ tài năng của ông với những lời bàn tán kiểu như “Ông Dũng “say” giờ c̣n làm được ǵ ngoài uống rượu với bạn bè”.
Mặt trái của nghề huấn luyện ông cũng va đủ. Mà thường th́ nỗi buồn bao giờ cũng đọng lại lâu hơn niềm vui. Ở Thể Công, không thích ứng được với những trận đấu bất thường đă nằm ngoài tầm kiểm soát của ḿnh, ông dứt áo ra đi sau hơn 30 năm gắn bó, một cuộc chia tay mà từ thời làm cầu thủ và kể cả khi vào nghề huấn luyện ông cũng không nghĩ đến.
Nhưng đắng hơn cả vẫn là lần ông làm “thuyền trưởng” ở B́nh Dương. Đội thắng như chẻ tre ở lượt đi, hơn đội nh́ tới 6 điểm khiến ông không ngại ngần bộc lộ tham vọng giành chức vô địch quốc gia thứ 2 trong nghiệp huấn luyện của ḿnh. Lúc ấy câu nói “sẽ thắng trong cả 11 trận lượt về” của ông làm không ít người gai mắt và làm nhiều người tự ái. Nhưng cái kiểu tự ái như bầu Đức ở Hoàng Anh Gia Lai lại làm ông sướng. Sướng v́ khi ông dẫn quân lên Pleiku, bầu Đức đă quyết cho quân đấu một trận ăn thua đủ với B́nh Dương để chứng tỏ Hoàng Anh Gia Lai không kém. Tuy vậy ông cũng không học hết chữ ngờ. Lượt về diễn ra như ác mộng, đội thua liểng xiểng mà đau nhất là trận thua Đà Nẵng 0-5. Nếu thua về chuyên môn th́ ông đă không chua chát nhớ về một thời B́nh Dương, đằng này lại là chuyện cầu thủ bất tuân lệnh HLV, được chỉ đạo một đằng nhưng đá một nẻo c̣n lănh đạo đội lại thích can thiệp vào chuyên môn - điều ông tối kỵ. Thế là chưa hết giải, ông nhận quyết định sa thải.
Quăng thời gian ở Ḥa Phát Hà Nội cũng đem đến cho ông bao điều suy ngẫm. Có điều thất bại của Ḥa Phát Hà Nội mùa 2007 dẫn đến quyết định từ chức của ông có phần lỗi trong khâu chuẩn bị do ông đề ra. Riêng lần chia tay Xi măng Hải Pḥng này, đoạn kết với ông lẽ ra sẽ phải đẹp hơn. Bản hợp đồng của ông với Xi măng Hải Pḥng hết hạn vào tháng 8 -2008. Lănh đội vẫn đưa ra lời đề nghị gia hạn hợp đồng với ông dù trước đó đă mời A.Riedl. Muốn về làm việc ở Hà Nội để tiện chăm sóc gia đ́nh nhưng vẫn máu với cuộc chinh phục đỉnh cao bóng đá Việt Nam với Hải Pḥng nên ông nhận lời. Có điều sau đấy là chuỗi ngày bặt vô âm tín của lănh đội Xi măng Hải Pḥng và đến khi ông quay lại đội thu xếp hành lư mới gặp được người có trách nhiệm kèm lời thông báo rằng Xi măng Hải Pḥng đă kư hợp đồng với A.Riedl. Ông cũng không phải dạng cố chấp, thanh thản đón nhận. Và nếu nghĩ kỹ hơn th́ ông cũng chỉ là một phần trong ṿng quay bất tận của “ḷ xay HLV” Hải Pḥng. Ở đó, người làm được hay không làm được cũng đều có khả năng ra đi như nhau.
Bến nào?
Sau Hải Pḥng, ông đă từng bộc lộ ư định được làm việc tại Hà Nội để tiện bề chăm sóc gia đ́nh. Thỉnh thoảng người ta vẫn thấy ông đèo vợ và đứa con nhỏ phóng xe máy trên phố, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc chứ không đăm chiêu như những khi cùng đội bóng “lâm trận”. Thể Công, T&T Hà Nội là những đội bóng được đánh giá có khả năng là bến mới trong sự nghiệp cầm quân của ông. Cũng không thể đoán định được. Biết đâu “máu lên” ông lại đi tiếp, làm việc xa Hà Nội, như cái số “du mục” mà người đời đă tổng kết hộ ông…
Thùy An
|