|
(HNM) - Nhấn mạnh vai tṛ quan trọng, có tính quyết định của phê b́nh và tự phê b́nh đối với sự vững mạnh của Đảng, sự tiến bộ của mỗi đảng viên, trong bài Sửa đổi lối làm việc, tháng 10 năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đă viết:
Ai cũng có ḷng tự trọng, tự tin. Không có ḷng tự trọng, tự tin là người vô dụng. Người đời ai cũng có khuyết điểm. Có làm việc th́ có sai lầm.
Khuyết điểm cũng như chứng bệnh. Phê b́nh cũng như uống thuốc. Sợ phê b́nh cũng như có bệnh mà giấu bệnh. Không dám uống thuốc, để đến nỗi bệnh ngày càng nặng, không chết “cũng la lết quả dưa”. Nói về từng người, nể nang không phê b́nh, để cho đồng chí ḿnh cứ sa vào lầm lỗi, đến nỗi hỏng việc. Thế th́ khác nào thấy đồng chí ḿnh ốm mà không chữa cho họ. Nể nang ḿnh, không dám tự phê b́nh, để cho khuyết điểm của ḿnh chứa chất lại. Thế th́ khác nào ḿnh tự bỏ thuốc độc cho ḿnh!
Mỗi đảng viên, mỗi cán bộ cần phải thật thà tự xét và xét đồng chí ḿnh, ai có khuyết điểm nào th́ phải thật thà cố gắng tự sửa chữa và giúp sửa chữa lẫn nhau. Thang thuốc tốt nhất là thiết thực phê b́nh và tự phê b́nh. Tự phê b́nh và phê b́nh phải đi đôi với nhau. Mục đích là cho mọi người học lẫn ưu điểm của nhau và giúp nhau chữa những khuyết điểm.
Nói về Đảng, một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của ḿnh là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của ḿnh, vạch rơ những cái đó, v́ đâu mà có khuyết điểm đó, xét rơ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi t́m kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính
Đ.T.H
|