|
(HNM) - Dư luận mấy ngày nay đang rất bức xúc về thông tin một bé gái hơn 4 tuổi ở tỉnh B́nh Phước bị chính cha mẹ hành hạ dă man.
Và trong lúc tin tức c̣n đang sôi sục trên mặt báo, trong lúc nhiều người hảo tâm đă chung tay quyên góp hỗ trợ nạn nhân, th́ các cơ quan chức năng ở địa phương (có thẩm quyền) dường như lại rất lúng túng, thụ động trong xử lư vụ việc. Đích thân Phó Thủ tướng Chính phủ đă phải có chỉ thị yêu cầu cơ quan chức năng địa phương tích cực vào cuộc, xử lư nghiêm vụ việc; một số cơ quan chức năng khác th́ rà soát, hoàn thiện văn bản về tăng cường công tác bảo vệ trẻ em.
Trên đây chỉ là một ví dụ cho sự thụ động của một số cơ quan có thẩm quyền ở cơ sở. Hiện nay, chúng ta đang đẩy mạnh việc phân cấp quản lư nhà nước, định rơ trách nhiệm của từng cơ quan, cấp ngành. Mặc dù vậy, trên thực tế đang diễn ra t́nh trạng: cấp trên “ôm” quá nhiều việc dẫn đến quá tải và hiệu quả thấp, c̣n cấp dưới lệ thuộc, thụ động và có tư tưởng ỷ lại.
Thực ra, với mỗi cơ quan khi được thành lập đều có quy định rơ chức năng, nhiệm vụ và trách nhiệm cụ thể, hoạt động trên phạm vi nhất định, xử lư công việc theo đúng các quy định của pháp luật. Lĩnh vực nào cũng có luật, có văn bản để thực hiện theo từng ngành, từng cấp để khi có sự việc th́ cứ chiểu theo chức năng, quyền hạn mà hành động. Thế nhưng bộ máy hành chính của ta hiện nay có cái lệ “chờ ư kiến cấp trên”, khi có luật th́ chờ nghị định, có nghị định rồi th́ chờ thông tư, có thông tư chờ chỉ đạo... Trước một số vấn đề, nhiều cơ quan áp dụng giải pháp “an toàn” là: báo cáo lên cấp trên xin chỉ đạo... Thế nên câu nói “xin ư kiến lănh đạo” đă trở thành lời “cửa miệng” của rất nhiều cán bộ nhà nước. Tức là công việc của cấp dưới không có sự chủ động mà thậm chí là quá thụ động, chỉ chờ “dắt tay chỉ việc” từ cấp trên. Cung cách làm việc này, nếu chỉ xét về h́nh thức th́ dễ được coi là “thận trọng”, là “tôn trọng cấp trên” nhưng thực ra, đó là sự trốn tránh trách nhiệm, đùn đẩy việc của ḿnh cho cấp trên. Đó cũng là cách để không ít cán bộ che đậy sự thiếu năng lực của ḿnh.
Rơ ràng, việc “không hành động” này đang làm ảnh hưởng lớn đến tính hiệu quả của bộ máy công quyền. Theo chức trách, trước mỗi sự việc, họ (công chức hay cơ quan công quyền) đều có “quyền được hành động”, xử lư theo trách nhiệm của ḿnh, đúng với pháp luật. Đối với những việc hệ trọng, phức tạp, nhạy cảm, họ cần nghiên cứu kỹ để kịp thời đề xuất cấp trên ra quyết định. Nhưng trên thực tế họ đă “không hành động”!
Mọi công dân đều có quyền làm những việc pháp luật không cấm. “Công bộc” của dân được quyền (phải) làm những việc pháp luật quy định. Đă đến lúc các “công bộc” phải thay đổi thái độ, cách nghĩ để chủ động thực hiện đầy đủ và đúng “quyền của ḿnh”. Đó là một trong những đ̣i hỏi cấp bách của công tác cải cách hành chính hiện nay.
Lư Công Dân
|