Nguồn tin: Báo Hànộimới điện tử

http://www.hanoimoi.com.vn

 
Tại kỳ họp thứ ba, Quốc hội khóa XII:
Tuyên truyền, giáo dục là biện pháp quan trọng hàng đầu trong pḥng, chống ma túy
17/05/2008 08:59

(HNM) - Ngày 16-5, Quốc hội thảo luận tại Hội trường về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Pḥng, chống ma túy (PCMT) và việc thực hiện Nghị quyết 16 của Quốc hội.

 

Theo đa số đại biểu, dự thảo luật cần thể hiện rơ quan điểm đối với người nghiện ma túy, phải coi họ là người bệnh, không phải là tội phạm; đồng thời quy rơ trách nhiệm của cơ quan chỉ đạo, trách nhiệm của các địa phương để có thể xử lư trách nhiệm...

 

Người nghiện ma túy không phải   là tội phạm

Theo các đại biểu, loại trừ những đối tượng phạm tội liên quan đến ma túy như buôn bán, sản xuất, tàng trữ, sử dụng, những người nghiện ma túy là người mắc bệnh. Người nghiện ma túy không chỉ bị hủy hoại về thể xác mà c̣n bị hủy hoại về tinh thần. Bên cạnh đó, người nghiện c̣n chịu nhiều sức ép như sự kỳ thị trong xă hội, cộng đồng, thậm chí ngay cả các thành viên trong gia đ́nh. Nghiêm trọng hơn, khi mắc nghiện nặng người nghiện ma túy thường không làm chủ được lí chí, không kiểm soát được hành động của ḿnh. Có những trường hợp con cái hỗn với bố mẹ, chồng đánh vợ, giết con chỉ v́ vợ không đáp ứng được nhu cầu ma túy của ḿnh. Đây thực sự là hồi chuông đang gióng lên báo động những nguy cơ suy thoái về đạo đức, nhân cách... Theo các đại biểu, khi xác định người nghiện ma túy là một loại bệnh, những người nghiện ma túy cần được chữa bệnh và Nhà nước cần có biện pháp hỗ trợ họ chữa bệnh.

 

Theo đại biểu Nguyễn Xuân Thuyết, Đoàn Vĩnh Phúc, căn cứ vào quan điểm xây dựng luật, người nghiện ma túy được coi là người mắc bệnh măn tính, chịu sự ảnh hưởng của ma túy. Do đó cần thay các biện pháp xử lư hành chính, h́nh sự bằng những h́nh thức tổ chức cai nghiện, chữa bệnh cho người nghiện. Với quan điểm này trong dự thảo ta đă sửa được 9/12 điều của Chương IV, chương cai nghiện ma túy. Tuy nhiên, Điều 3, Chương I, những hành vi bị nghiêm cấm lại chưa được sửa, chưa thể hiện được hết quan điểm này. V́ vậy, đại biểu đề nghị bổ sung thêm Điều 3 hai nội dung phải nghiêm cấm là: có hành vi đánh đập, dùng nhục h́nh ngược đăi với người nghiện ma túy, bao che, dung túng tội phạm ma túy.

 

Theo một số đại biểu, Luật PCMT của một số nước đă xác định lấy pḥng ngừa là chính. Công tác tuyên truyền, giáo dục PCMT phải được coi là giải pháp hết sức quan trọng, là biện pháp hàng đầu, phải làm tích cực và thường xuyên (trong Luật PCMT của Trung Quốc, công tác tuyên truyền giáo dục được thiết kế là một chương riêng). Dự thảo luật sửa đổi, bổ sung một số điều Luật PCMT do Chính phủ tŕnh Quốc hội trong kỳ họp này đă chú trọng đến công tác tuyên truyền, giáo dục PCMT. Tuy nhiên, theo các đại biểu, thể hiện như vậy vừa phân tán, vừa phức tạp, chồng chéo và chưa bao quát hết trách nhiệm của các cấp, các ngành, đặc biệt là MTTQ và các tổ chức thành viên. V́ vậy đề nghị công tác tuyên truyền, giáo dục nên viết gộp vào 2 đến 3 điều của Chương II. Có như vậy công tác tuyên truyền, giáo dục mới thực sự là công tác quan trọng, là biện pháp hàng đầu trong PCMT.

 

Phải xác định rơ đâu là cơ quan chịu trách nhiệm chỉ đạo

 

Theo đại biểu Hồ Quốc Dũng, Đoàn B́nh Định, công tác PCMT rất phức tạp, khó khăn và phải huy động sự tham gia của rất nhiều cấp, nhiều ngành và của cả hệ thống chính trị. Do đó cần phải xác định rơ vai tṛ của cơ quan chỉ đạo tổ chức phối hợp trong việc thực hiện công tác này. Phải quy định rơ trong dự thảo luật cơ quan nào chủ tŕ trong việc tổ chức phối hợp chỉ đạo công tác PCMT ở cấp Trung ương và địa phương (quy định cho Bộ Công an ở Điều 38 và nhiệm vụ quy định cho cơ quan thường trực về pḥng chống tội phạm ma túy ở Điều 13 chủ yếu xoay quanh vấn đề pḥng chống tội phạm ma túy chứ không phải PCMT). Một số đại biểu đề nghị phải tiến hành tổng kết hoạt động của Ủy ban Quốc gia về PCMT và Ban chỉ đạo PCMT ở các cấp để quy định trong dự thảo luật này, để Ủy ban và các ban chỉ đạo này trở thành một cơ quan có đủ thực quyền tổ chức phối hợp chỉ đạo công tác PCMT- một công việc hết sức phức tạp trong giai đoạn hiện nay.

 

Có đại biểu cho rằng trong dự thảo luật, việc xác định vai tṛ, trách nhiệm của UBND các cấp trong việc PCMT là hết sức chung chung, vừa không rơ ràng, vừa thiếu tính khả thi. Ví dụ như quy định chính quyền ở cơ sở chịu trách nhiệm dạy nghề, giới thiệu việc làm, cho vay vốn hay quy định trách nhiệm của cá nhân, gia đ́nh, nhà trường, MTTQ, LLVT, các cơ quan nhà nước... đối với vấn đề này. Nhiều đại biểu đề nghị phải quy định rơ UBND cấp tỉnh, thành chịu trách nhiệm trước Chính phủ trong việc quản lư và thực hiện chức năng PCMT ở địa phương ḿnh để qua đó, địa phương nào, UBND tỉnh, thành nào để xảy ra t́nh trạng tệ nạn ma túy th́ kiểm điểm, xử lư trách nhiệm.

 

Anh Tuấn