Nguồn tin: Báo Hànộimới điện tử

http://www.hanoimoi.com.vn

 
Kư ức Chợ Hoa Đêm
27/08/2006 08:13

Trong kư ức Chợ Hoa Đêm Hà Nội của tôi có h́nh ảnh chú chủ quán trà đêm, vẻ Hạnh Phúc của người trồng hoa vùng ven, ánh cười ấm áp bên những bông hoa toả hương thơm trong đêm…

Hồi đó, tôi thường có thói quen trong một tháng chọn một ngày thứ bảy, nửa đêm, một ḿnh đi chợ hoa đêm, không mua ǵ, chỉ ngồi quán trà chén nhỏ giữa chợ, chờ người đến thật đông, bắt đầu chuyến dạo chơi của ḿnh.

Hà Nội với tôi có một h́nh ảnh đẹp mà sau này dù đi đâu cũng c̣n măi ghi nhớ như vậy.

Chợ hoa đêm chỉ là một dải đất nhỏ nằm dọc đê Yên Phụ, thấp hơn mặt đê đến một mét. Giữa chợ có quán trà chén. Quán trà chén này luôn khiến trong ḷng có cảm giác thật vắng lặng mà yên ổn. Chú chủ quán đầu trọc ít nói, thi thoảng trả lời vài câu bâng quơ với đám đàn ông hút thuốc lào vừa đưa vợ đến chợ trên chiếc xe Honda 82 chất đầy hoa. Trong trí nhớ của tôi, đó là những con người thực sự Hạnh Phúc, yêu quư và gắn bó thật ḷng với công việc của ḿnh, và luôn có nét mặt cùng ánh cười của một người biết chắc cái nghề trà chén của ḿnh được trân trọng. Thường khi, quán này cũng tập hợp cả những người như tôi, lặng lẽ ngồi uống từng ngụm trà nóng trong chén hoa hồng cũ, nghe câu chuyện thời tiết của những người trồng hoa, không có ǵ để thốt thành lời, cũng không có nhu cầu trao đổi, chỉ muồn t́m kiếm sự tĩnh lặng, nghỉ ngơi, chút ít thanh thản đền bù sự mệt nhọc thường trực của cuộc sống ...

Tuy nhiên, có lần, lần đầu tiên tôi tới chợ hoa, vào một đêm mà trong ngày hôm trước mọi cố gắng của tôi trong công việc đều mang lại kết quả thất bại, một người yêu quư do hiểu lầm đă rời khỏi tôi, trong ḷng tôi tràn ngập nỗi đổ vỡ. Chú chủ quán trà nh́n tôi hồi lâu, con người có cái vẻ thờ ơ tưởng không ǵ phá vỡ nổi ấy nh́n tôi bằng ánh mắt thấu hiểu và nói với tôi rằng: “Chén trà này mời cô! Cô cứ để xe đây mà đi dạo quanh chợ. Mọi việc rồi sẽ qua!” Đến giờ tôi vẫn không hiểu nguyên do v́ đâu mà chú nói với tôi câu nói ấy. Nguyên do v́ đâu một người xa lạ mời tôi chén trà nóng và cảm thông với nỗi buồn của tôi như vậy. Nhưng tôi đă không bao giờ hỏi ǵ, không nói câu cám ơn, dù tận sâu trong ḷng tôi biết v́ câu nói của người không quen biết ấy tôi đă có được ḷng tin tiếp tục công việc của ḿnh. Có điều, tôi tin rằng khi lần thứ hai tôi quay lại, nếu c̣n nhớ tôi, chú cũng biết tôi đă hồi phục và trở nên kiên cường đến thế nào.

Trong lúc chúng tôi ngồi quán trà như vậy, trong lúc những người trồng hoa nói những câu chuyện không đầu không cuối và những vị khách như tôi chờ đợi tĩnh lặng, vợ của những người trồng hoa, cẩn trọng vô cùng, gỡ những bó hoa lớn khẽ khàng đặt xuống nền đất ẩm, dưới ánh đèn cao áp toả ánh vàng mờ nhạt bởi sương đêm… Những người phụ nữ ấy luôn mặc áo lao động tay dài với hai bàn tay nhiều vết chai, móng tay có vệt ố vàng và mắt có quầng thâm v́ buổi chợ hai giờ mỗi sáng… Những người phụ nữ nhọc nhằn mà nhiều t́nh yêu cuộc sống đến nỗi luôn làm cho bạn có cảm giác thật yên b́nh… Đôi khi, cảnh tượng ấy làm tôi nhớ vô cùng ngày xa xưa, khi phiên chợ tết bà tôi dậy sớm ngồi sặm những lá trầu xanh mướt thành từng bó, xếp vào chiếc mẹt nhỏ lúc bốn giờ sáng trời đầy mưa phùn âm thầm trên những tán cây ngoài vườn. Bà làm việc ấy, như một lời hẹn không bao giờ phá vỡ ngoại trừ cái chết, không phải v́ những đồng tiền nhỏ nhoi kiếm được từ những lá trầu bán trong phiên chợ tết, mà v́ một ḷng tin thiêng liêng nào đó không bao giờ tôi hiểu được. Nh́n ngắm say mê cảnh tượng ấy, trong ḷng, mọi mệt nhọc đua chen có thể tạm quên đi…

Ba giờ sáng chợ hoa đă chật kín hoa và người. Hoa nằm khắp nơi, như những tấm thảm nhung trên đất, trên yên những chiếc cup cũ kỹ… Người bán là những người trồng hoa vùng ven Hà Nội, c̣n người mua là những người bán hoa của thành phố ban ngày. Rất nhiều hoa, hoa sen trắng toả hương thơm thanh khiết, hoa lan tường mang hơi thở lăng mạn, hoa tỷ muội rất nhiều màu sắc, hoa hồng leo cánh dài mền mại, hoa nhài trắng muốt nằm yên trong mẹt của bà lăo trên khuân mặt đă hằn sâu không biết bao nhiêu đường chỉ của thời gian… Hương hoa rất nồng say… Nếu trong một tiếng đồng hồ đă uống hết bốn chén trà nóng th́ bạn hăy trả một ngh́n đồng cho chú chủ quán rồi đứng dậy. Đă đến lúc đi loanh quanh để ngắm nh́n…

Hạnh phúc vô cùng khi thong thả đi qua những bông hoa toả hương thơm dịu dàng, ngắm nh́n nụ cười của những người phụ nữ bán hoa b́nh yên như đất, dưới ánh cao áp mờ tối và sương đêm lặng sâu… Đó thực sự là cảnh tượng đẹp đẽ khiến tâm hồn xao động. Chạm khẽ tay vào một nụ hoa, cánh hoa ướt sương đêm, bạn nghe rơ vị êm đềm của đất, vị tinh khiết của nắng mai và vị ngọt ngào của phù sa sông Hồng tháng năm bồi đắp… Bao nhiêu điều thiêng liêng tuyệt đẹp trú ẩn trong hồn hoa ấy, yên lành lan qua đầu ngón tay bạn, như tiếng th́ thầm gợi lên những xúc cảm sâu xa…

Nếu bạn đi chợ hoa lần đầu tiên, bạn nên đi theo môt ai đó có vẻ như là một người bán hoa rong trên phố. Đó là điều tốt nhất sẽ mang lại cho bạn những kinh nghiệm rất thú vị. Giống như ở những sàn giao dịch chứng khoán hiện đại, luôn có những chuyên gia giỏi, ở chợ hoa đêm, những người bán hoa rong trên phố là những chuyên gia như vậy. Rất dễ nhận ra họ, họ thường mang theo đèn pin, mặc áo dài tay, rất biết cách lựa chọn và định giá cho những bông hoa mà họ thấy vừa ḷng. Họ vừa đi quanh chợ vừa chiếu ánh đèn vàng vào những nụ hoa, chỉ thoáng qua đă biết bó hoa nào đẹp nhất, thoáng qua là nhận ra đâu là hoa quỳ, đâu là hoa sen, luôn biết rất rơ bó hoa của nhà nào độn ít hoa cành ngắn, luôn nắm được rất sát giá của từng loại hoa vào mỗi tháng trong năm, mỗi tuần trong tháng… Dĩ nhiên, để có được những kiến thức ấy không phải là chuyện dễ dàng ǵ, nhưng sẽ chẳng ai giấu bạn nếu bạn muốn hỏi.

Khi bạn đă đi lang thang khắp chợ đến lúc chân mỏi nhừ, bạn có thể sà vào một hàng hoa, nói huyên thuyên đủ thứ chuyện với cô gái bán hoa có nụ cười ấm áp, hỏi huyên thuyên về những ngày trồng hoa vất vả, về sương muối làm hỏng cánh hoa, về việc những bông hoa cần chăm sóc ra sao và sẽ trả ơn bạn như thế nào sau những ngày bạn tậm tâm v́ nó. .. Những kiến thức như thế có thể không mang lại cho bạn kinh nghiệm ǵ để đua chen trong mỗi ngày thường, nhưng cách người phụ nữ trả lời bạn bằng t́nh cảm nồng hậu khiến bạn thấy ấm ḷng như vị khách lạ đường xa được nghỉ chân bên hiên nhà ai đó, uống cốc nước mát, lấy lại được sức lực của ḿnh.

Cứ miên man trong sự tĩnh lặng như vậy, trong những tiếng trao đổi rất nhẹ của người bán và người mua, trong hương hoa toả lan, trong những ánh cười c̣n thấm vẻ mỏi mệt nhưng rất đỗi dịu dàng…thời gian khẽ khàng trôi., bầu trời sáng dần, ánh đèn cao áp nhạt mờ và da trời xanh lên rất nhẹ…

Những chiếc xe đạp chở đầy hoa toả về các con đường thành phố buổi sớm mai, trong ḍng xe bắt đầu thưa thớt xuất hiện, dưới những ṿm cây vừa tỉnh thức sau đêm dài sẫm tối, ngang qua ánh mắt hiền từ yêu đời của những cụ ông tập thể dục sớm, ngang qua những hàng quà sáng lục tục dọn hàng… Thành phố thức giấc ngỡ ngàng, bắt đầu bằng vẻ đẹp lăng mạn xa xưa như thế… Và tôi biết, vẻ đẹp thơ mộng này bắt đầu từ những nỗi vất vả và t́nh cảm dịu dàng nào…

Trong ḷng tôi, Hà Nội yêu thương có những h́nh ảnh ấy, chú chủ quán trà chén không bao giờ ngủ vào ban đêm từng nh́n tôi thấu hiểu, vẻ thanh thản Hạnh Phúc của những người lao động vùng ven thành phố, ánh cười ấm áp từ những đôi mắt c̣n nguyên vẻ nhọc nhằn, bên những bông hoa toả hương thơm trong đêm…

Theo VNN