|
|
|
Ngày 31-8 vẫn c̣n rất nhiều giáo dân tiếp tục tập trung trái phép trong khu đất do Công ty cổ phần may Chiến Thắng (178 phố Nguyễn Lương Bằng) quản lư . | (HNM) - Luật sư Vương Trọng Thế, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP Hà Nội nhận định, những dấu hiệu vi phạm pháp luật của một số giáo dân trong vụ việc xảy ra tại 178 Nguyễn Lương Bằng là rất rơ ràng. Sau đây là trao đổi của ông với Hànộimới, trong đó có những phân tích về nội dung đơn khiếu nại ngày 28-8 của Giáo xứ Thái Hà.
- Một số linh mục nhân danh Giáo xứ Thái Hà cho rằng họ đ̣i lại đất vốn là “sở hữu” của nhà thờ. Theo ông, nên hiểu vấn đề “đ̣i đất” và “sở hữu đất” này như thế nào?
Việc đ̣i lại đất như một số linh mục nhà thờ Thái Hà thể hiện là không đúng quy định của pháp luật. Nghị quyết 23 của Quốc hội (Khóa XI) ngay ở Điều 1 đă nêu rơ: Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại nhà đất mà Nhà nước đă quản lư, bố trí sử dụng trong quá tŕnh thực hiện các chính sách về quản lư nhà, đất và chính sách cải tạo xă hội chủ nghĩa liên quan đến nhà, đất.
Đất đai là công thổ quốc gia, là sở hữu toàn dân. Hiến pháp đă quy định như vậy. Nên không có chuyện nhà thờ sở hữu đất. Hơn nữa liên quan đến đất đai c̣n phải kể đến yếu tố lịch sử. Sau khi linh mục Vũ Ngọc Bích giao đất năm 1961 th́ đất không c̣n do nhà thờ nắm quyền sử dụng nữa.
Ở đâu cũng phải có pháp luật, có Nhà nước, anh là giáo dân, linh mục th́ trước hết anh phải là công dân nước Việt Nam, phải tuân thủ luật pháp nước ḿnh. Nếu nhà thờ Thái Hà có nhu cầu về đất th́ phải thực hiện những thủ tục theo đúng quy định của pháp luật như bất kỳ chủ thể nào khác trong xă hội.
- Công an quận Đống Đa đă khởi tố vụ án tại 178 Nguyễn Lương Bằng. Trong khi Giáo xứ Thái Hà cho rằng, giáo dân và linh mục không vi phạm pháp luật. Quan điểm của ông như thế nào?
“Tội hủy hoại hoặc cố ư làm hư hỏng tài sản” là rất rơ ràng. Có linh mục nói là do mưa, mủn... nên tường đổ. Nhưng xem truyền h́nh, có thể thấy rất rơ h́nh ảnh giáo dân cầm cuốc và một số vật dụng khác để đập phá bức tường. Tài sản đó mặc dù không lớn, nhưng tính nghiêm trọng của nó là có tổ chức. Không thể tự nhiên hàng trăm người đến đó và có hành vi như thế, dứt khoát là có tổ chức. Việc chứng minh có tổ chức hay không là việc của cơ quan điều tra. Nếu có tổ chức th́ rơi vào khoản 2 của Điều 143, Bộ luật H́nh sự.
Tội thứ hai là tội gây rối trật tự công cộng. Tất nhiên là một số cá nhân không tham gia phá tường rào, nhưng đứng ngoài cổ vũ cũng phạm tội này.
- Việc căng lều bạt, dựng tượng, ảnh để tổ chức cầu nguyện trong khu đất ở 178 Nguyễn Lương Bằng có vi phạm pháp luật không thưa ông?
Hành vi này vi phạm Điều 11 của Pháp lệnh Tín ngưỡng Tôn giáo năm 2004 quy định rằng, hoạt động tôn giáo ngoài cơ sở tôn giáo phải có sự đồng ư của cơ quan quản lư nhà nước.
- Ông nhận xét thế nào về đơn khiếu nại (về việc khởi tố vụ án) đề ngày 28-8-2008 do Giáo xứ Thái Hà đưa ra?
Theo tôi, những người làm đơn này chưa có sự am hiểu cần thiết về mặt pháp luật và lịch sử. Họ nói UBND TP Hà Nội chiếm giữ đất đó là không đúng. UBND TP Hà Nội là một bộ phận của Nhà nước, Nhà nước thực hiện thống nhất việc quản lư đất đai. Nói giáo dân “tiếp cận tài sản của ḿnh” cũng là không đúng. Quá tŕnh lịch sử, xây dựng đất nước từ năm 1945, đất đai là công thổ quốc gia, tài sản đặc biệt, Nhà nước thống nhất quản lư, sao lại bảo Nhà nước chiếm giữ?
Nếu anh có việc liên quan đến tranh chấp về đất th́ việc đầu tiên anh phải t́m hiểu pháp luật về đất đai rồi anh thực hiện quyền của ḿnh. Nói như đơn khiếu nại rằng, tất cả giáo dân, linh mục nhà thờ là một thể thống nhất về quyền lợi và nghĩa vụ cũng không có căn cứ, cơ sở. Đây có thể là cách đổ lỗi trách nhiệm cho tập thể, lảng tránh trách nhiệm cá nhân của một số người liên quan.
Theo tôi, những linh mục nhà thờ đều là những người có học thức cao. Nên sự “ngô nghê” trong đơn từ như phân tích trên không phải v́ họ không hiểu biết mà có thể họ cố t́nh khai thác sự việc theo hướng khác.
- Có ư kiến cho rằng, việc khởi tố của công an là hơi muộn, ông nghĩ sao?
Tôi nghĩ không muộn. Vi phạm th́ rơ ràng, nhưng Nhà nước phải bắt đầu từ các biện pháp tuyên truyền, thuyết phục và vận động. Cuối cùng, nếu các biện pháp đó không hiệu quả, biện pháp cưỡng chế mới được thực hiện. Đây là cách làm đúng với bản chất của Nhà nước ta. Tôi biết là các cơ quan liên quan đă qua rất nhiều lần gặp gỡ, thuyết phục nhưng không đạt kết quả. Sự việc không thể kéo dài măi được, v́ đây là nhà nước chứ không phải vô chính phủ, muốn làm ǵ th́ làm. Nên việc khởi tố vụ án là đúng đắn và cần thiết.
- Xin cám ơn ông!
Quốc B́nh thực hiện
|